Tác giả: Bảo Trường
Anh như nhánh rong phiêu du bốn mùa Một lần qua bến tìm chút buồn vui Buông câu ái ân ngang qua đầu môi Cho giấc mơ về khi xa vòng tay mềm Em nghe biển xưa hát câu mong chờ Bọt bèo duyên kiếp nào biết đục trong Ru đêm nước rong lắng bao niềm thương Kêu con nước rong mênh mông lời nhớ Chờ anh, gửi anh mà em thầm yêu Vì đâu tình em nồng say cuồng ái Vì sao tình yêu là nơi gặp nhau Cho bão giông về trong linh hồn vô tội Chờ anh,chờ anh chờ bao mùa qua Tình xưa còn đây, người phương trời xa Buồn vương chiều dâng sầu gieo ngàn khơi Rơi đến vô cùng con tim mồ côi đợi mong