Tác giả: Bảo Trường
Chiều trong quán vắng nghe đông về Giọt Cà Phê đắng rơi não nề Gần em mà cách xa muôn trùng Sao ta bâng khuâng ngỡ như là tình yêu Chỉ là nước cuốn trôi qua cầu Rồi như khói thuốc tan âm thầm Vì em là áng mây vô tình Cho ta lênh đênh chết theo dòng thời gian Khi chợt thấy em bỗng nhiên xác thân khờ dại Bên đời có em trái tim ta như trẻ lại Ðoạn đường tưong tư ấy Nửa đời đi chưa hết Trở về ôm nỗi chết sao đành Tình dù là đắng cay bất hạnh Tình dù là xót xa muộn màng Tình dù là trái ngang vô vọng Ta không ăn năn hiến dâng một tình yêu