Tác giả: Bắc Sơn
Dẫu mà trời còn làm mưa lâu dài giọt buồn giọt tủi đêm ngàycây cột mè rui mái lá nghèo cũng đừng dột xiêudẫu mà cơn nắng bấy lâu mà dây bầu mày còn không héomới mưa dầm mày lại héo dâycha ơi sao cha chưa về nhà trên bếp dưới vắng tanh đợi với trông mỏi mòn ngoài kia mưa dầm cha còn dầm mưa tàn cơn mưa dầmmẹ gần về chưa trời sa mưa giông cho mưa heo mưa heo gió mèocây cầu cha bắc qua sông để mẹ về nước tuột nuột dâytrời sa mưa giông thua buồn con Bảy đưa đò cũng lạnh lùng bỏ mặc dòng sôngkhông có chuyến đò nào đưa dẫu mà trời còn ngàn năm cứ rơi hoàiđể thèm thuồng giọt nắng rớt sau hècon vẫn ngồi nhen bếp lửa hồng nuôi ngọn đèn chongthế nào tia nắng cũng lên trên giàn bầu mẹ trồng cha háibữa cơm nghèo chén canh cá cắm câuthế rồi tia nắng cũng lên trên giàn bầumẹ trồng cha hái bữa cơm nghèochén canh cá cắm câu Trời sa mưa giôngcho buồn lòng đứa con xa xứvọng cố hương với bao kỷ niệm ngày xưathương nhớ lại đong đầy những kỷ niệmđã theo con suốt tháng năm dàicon nhớ mái lá nghèo gió mưa tơi tảsao chợt nghe thèm chén canh cá cắm câuthèm một giọt nắng rơi đọng giữa giàn bầumong một chuyến đò ngang nối đôi bờ trắc trởđể mẹ đừng ngả nghiêng chân bước qua cầucây cầu nhỏ vặn mình rung rung trong giông bãoTrời sa mưa giông không một chuyến đò qua lạicha còn ở đâu sao mẹ vẫn chưa về nhà dột cột xiêugió lộng tứ bề cha vẫn chưa về còn dầm trong mưa lạnhmẹ chưa về chờ cơn mưa tạnhcon ngồi trong hiu quạnh nhen bếp hồng con đợi mẹ cha vềMơ một ngày trời đẹp nắng lênmái lá nghèo không còn giá lạnhcả nhà vui bên bữa cơm nghèo những buổi chiềutrời sa mưa giông đó cha mẹ đã đi đi mãi không vềtrên sông buồn mưa tạnh con ngồi khóc một mìnhmuốn trút cạn thâm tình theo hương khói bay baytrời sao bày cảnh lá lay cho oan nghiệt lắm thaygiông bão chỉ một ngày mà bao nỗi đắng caylòng không nguôi thương nhớlệ thấm nén nhang tàn trong hư ảo mơ màngcon thấy lại mẹ cha dù mang thân viễn xứ hồn vẫn ở quê nhà trời tàn cơn mưa thì trời lại nắng nhưng con biết tìm đâu cha mẹ ở trên đời trời không sa mưa giôngnơi quê người xứ lạ con vẫn nhen bếp lửa hồngnuôi ngọn đèn chong bao năm con đợi con chờcha mẹ xa mãi con chờ ngàn năm