Tác giả: Huỳnh Phước Liên
Bình thường bình thường thôiBạn ơi quê hương tôiCùng núi giăng mây cùng lúa xanh đôi bờ.Và một dòng sông nước đầy với sớm tốiE ấp sông như cô gái quê tròn trăng.Bình thường bình thường thôiDòng sông quê hương tôiNhưng nếu tôi xa dòng nước xanh quê nhàLà trọn đời tôi sẽ nghèo đi nỗi nhớNhư con sông phơi bãi cát hoang cằn khô.Ơi con sông Dinh yêu thương và tháng ngày em thơ ấuSớm tối qua cầu, dừng chân ngắm xuồng câu.Con sông quê hương chảy từ buồng tim của mẹ Ôm con chờ chồng rồi hóa đá vọng phu.Bình thường bình thường thôi như bao dòng sông trôi.Nhưng nếu tôi xa dòng nước xanh quê nhàLà trọn đời tôi sẽ nghèo đi nỗi nhớNhư con sông phơi bãi cát hoang cằn khô.