Ru Lại Câu Hò (Tân Cổ)

Tác giả: Vũ Quốc Việt
[Ngâm:]
[Chị:] Hò ơ, buồn thương chiếc áo phong sương...
Đò ai không bến, hò ơ...
Đò ai không bến vấn vương câu hò.
[Nhạc:]
[Em:] Buồn thương chiếc áo năm nào rách đôi bờ vai
Chị Hai cứ ngóng trông hoài bóng con đò xưa
Biết người xưa kia giờ sang sông
Biết người ra đi mà vẫn mong
Nhung nhớ đêm dài tóc chị giờ như đã phai.
[Chị:] Dòng sông bến nước con đò đã phai còn nhau
Lều tranh vách lá, dây trầu quấn quanh hàng cau
Trăng vàng trăm năm tình ngàn năm
Ai ngờ một đêm chợt nước lớn
Lôi cuốn con đò vô tình lờ theo nước trôi.
[ĐK:]
[Em:] Ngoài kia gió lớn biết chiều nay nước trôi về đâu
Đò ai không bến câu hò buồn biết trôi về đâu.
[Chị:] Nhung nhớ cũng đành ru lại câu hò thủy chung
Nhung nhớ cũng đành như một con đò lẻ loi.
[Em:] Một hôm bão tố mưa dầm ướt con đò xưa
Lòng nghe buốt giá con đò bỗng quay về đây.
[Chị:] Thấy người xưa kia gặp không may
Thương lòng chị Hai trào nước mắt
Giận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chung.
Giận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chung...
[Vọng cổ:]
[Em:] Chị ơi đêm đã khuya sao chị vẫn ưu tư bên ngọn đèn hiu hắt.
Chị nhớ thương ai mà tuôn trào nước mắt, có phải chị nhớ thương con đò cũ đã xa bờ?
Họ đã ra đi để khổ đau cho người con gái chung tình.
Em xót xa nhìn chị ôm mối hận,
Duyên phận lỡ làng giờ biết trách ai đây.
[Chị:] Em ơi, chị nào có oán trách ai đâu
Thân phận bèo mây theo nước chảy qua cầu.
Trót một lần vương vấn yêu đương,
Nuốt lệ từng đêm khóc tình đầu dang dỡ...
[Em:] Chị buồn ngày đợi đêm trông,
Nhớ thương má phấn môi hồng nhạt phai.
[Chị:] Em ơi, đời con gái ai cũng có một thời mơ mộng
Mơ vai được sánh vai để cùng... người thương chung bước (í i) chung đường...
Nhưng hoa mộng vỡ tan, tình đã lỡ làng.
[Em:] Em có ngờ đâu chị phải mang thương nhớ,
Mà vẫn đợi chờ dù người đã xa xôi.
Chiếc áo bạc màu chị ấp ủ trong tay
Như ôm hình bóng của người mình yêu dấu.
[Chị:]Em ơi, chị làm sao quên được
Chiếc áo vẫn còn mang hơi ấm của người thương...
[Nhạc:]
[ĐK:]
[Chị:] Ngoài kia gió lớn biết chiều nay nước trôi về đâu
Đò ai không bến câu hò buồn biết trôi về đâu
[Em:] Nhung nhớ cung đành ru lại câu hò thủy chung
Nhung nhớ cũng đành như một con đò lẻ loi.
[Chị:] Một hôm bão tố mưa dầm ướt con đò xưa
Lòng nghe buốt giá con đò bỗng quay về đây.
[Em:] Thấy người xưa kia gặp không may
Thương lòng chị Hai trào nước mắt
Giận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chung
Giận lắm cũng đành ru lại câu hò thủy chung...
[Vọng cổ:]
[Chị:] Em ơi, phận bạc hồng nhan chị quên bỏ tuổi xuân hững hờ ôm gối chiếc.
Một miếng trầu cau, một ngày hương lửa... thì dầu vạn vật có đổi thay chị vẫn chung thủy mong chờ...
Khắc khoải chờ mong con đò trở lại bên dòng sông bến nước êm đềm.
[Em:] Thương làm sao trong đêm giông tố,
Chị đau đớn nghẹn ngào khi hay tin người cũ gặp không may.
[Chị:] Em ơi, dù con đò đã tách bến sang sông,
Nhưng bến vắng vẫn mong con đò trở lại.
Chị làm sao ngăn được dòng nước mắt,
Thương nhớ người xưa chị ru lại câu hò.
[Lý con sáo:]
[Em:] Ai vui đâu
Sao người vẫn bàng hoàng canh thâu
Mắt thâm quầng vì đâu (ơ)
Nhớ thương lòng dạ héo hon
Giấc mộng yêu nay đã tan rồi
Còn đâu nữa mà chờ.
[Chị:] Chị vẫn chờ dù tuổi xuân héo khô
Vẫn đêm đêm ngắm trăng soi dòng sông.
Dù đá mòn tình son chẳng phai
Hỡi ai ơi có thấu chăng tình em.
[Em:] Chị ơi, hãy thương em mà vượt qua bến khổ,
Chờ nắng ban mai sưởi ấm trái tim hồng.
Rồi thời gian sẽ làm chị nguôi ngoai
Hãy cho tất cả đi vào kỷ niệm.
[Chị:] Em ơi, đời chị có em là người thương duy nhất,
Trên đoạn đường trường chị sẽ cố vượt qua.
  • Nghe nhạc
Bài hát này chưa có nhạc nghe.
Hát karaoke Các câu hỏi thường gặp về chức năng Hát Karaoke
Bài hát này chưa có karaoke.
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: Nguyễn Quỳnh Đức
Bài này đã được xem 117 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4