Thương Về Miền Trung

Tác giả: Duy Khánh

Đã bao lâu rồi không về miền Trung thăm người em.
Nắng mưa đêm ngày cách trở giờ xa xôi đôi đường.
Người ơi! Có về miền quê hương thùy dương,
nước chảy còn vương bao niềm thương, cho nhắn đôi lời.

Dẫu xa muôn trùng tôi vẫn còn thương sao là thương.
Nhớ ai xuôi thuyền Bến Ngự đẹp trăng soi đêm trường.
Và nhớ tiếng hò ngoài Vân Lâu chiều nao,
ước nguyện đẹp duyên nhau dài lâu, xa rồi còn đâu?

Em ơi! Chờ anh về.
Đừng cho năm tháng xóa mờ thương nhớ
Đêm nao trăng thề, đá vàng ước hẹn đẹp lòng người đi.
Em biết chăng em.

Đã bao Thu rồi vắng lạnh lòng trai đi ngàn phương.
Mỗi khi sương chiều xóa nhòa phồn hoa nơi phố phường
Người ơi! Nếu còn vầng trăng soi dòng Hương,
núi Ngự còn thông reo chiều buông tôi vẫn còn thương.

Sông Hương lững lờ.
Người đi năm tháng vẫn còn mong nhớ.
Đêm đêm trăng chờ, đá vàng ước hẹn đẹp lòng người xưa.
Ai biết chăng ai?

Đã bao Thu rồi vắng lạnh lòng trai đi ngàn phương.
Mỗi khi sương chiều xóa nhòa phồn hoa nơi phố phường
Người ơi! Nếu còn vầng trăng soi dòng Hương,
núi Ngự còn thông reo chiều buông... tôi vẫn... còn thương...

Nguồn: http://lyric.tkaraoke.com/23102/thuong_ve_mien_trung.html.