Chờ Người 2

Tác giả: Khánh Băng
Tình là tình cô đơn tái tê gió lạnh mùa đông
Ngọn đèn vàng chiếc bóng nơi cô phòng
Và mỗi lần chim én đưa tin con đò sang sông
Mỏi mắt em chờ mong.

Sầu thương đã lỡ trách chi duyên tình dang dở
Đời người con gái chỉ có một lần ước mơ
Nào ngờ tình yêu trắc trở tình đẹp là tình bơ vơ
Chờ người đến bao giờ.

Ông ơi ông là kẻ mà cũng trải bao năm
Ông đến nơi đây rồi đi không từ biệt
Chắc ông đã từng đi lại nhiều nơi
Ông có biết tại sao người ta đã hẹn tôi
Năm sau trở lại cho tới hôm nay biền biệt chẳng quay về.
Có lẽ cũng là phận đàn ông ông hiểu
Vì sao người ta lại quên thề trăm vạn
Đàn ông có người như cánh bướm
Nhưng cũng có người vẫn vẹn lòng thiết thạch thủy chung
Người đã quên thề cô còn chi nữa mà mong
Đừng chờ đợi nữa e rằng xuân bất tái.

Người đã hẹn tôi ngàn năm tôi vẫn đợi
Thà để người phụ tôi nhưng tôi chẳng phụ người
Cô ơi hàng năm cứ độ vào xuân là tôi vẫn đến đây
Vì tôi mang lời ký thác
Của một người đã chết và lỗi hẹn rồi
Người ta nhờ tôi tới nơi này tìm trao lại người xưa.
Người ông muốn tìm ở đây sao và muốn trao gởi gì đây
Tôi có thể giúp ông tìm ông nói người ấy là ai.

Người ấy là bạn tôi còn mang niềm ân hận
Khi nhắm mắt có hẹn với một người hẹn năm sau trở lại
Khi tròn nợ làm trai nhưng số mệnh vô tình
Khiến anh gặp chuyện chẳng may đã thọ tử thương
Nên anh đành lỗi hẹn anh nhờ tôi gặp người
Là báo tin anh đã chết trao trả dùm anh
Chiếc khăn và nhúm tóc thệ nguyền.

Đúng rồi chiếc khăn này tôi đã thêu suốt một đêm
Để gởi tặng người đi làm tín vật đã ba mùa xuân
Tôi đã về đây tìm kiếm
Còn tôi cũng ba năm chờ còn chi nữa mà mong.
  • Nghe nhạc
Bài hát này chưa có nhạc nghe.
Hát karaoke Các câu hỏi thường gặp về chức năng Hát Karaoke
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: Cát Bụi
Người sửa: Black Sea
Bài này đã được xem 5852 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4