Đôi khi trộm nhìn em,
Xem dung nhan đó bây giờ ra sao?
Em có còn đôi má đào như ngày nào
Kể từ khi vắng nhau, em như tấm vải lụa đào.
Thương thâu đêm giấc ngủ xanh xao.
Em có bề nào ai đón ai đưa.
Cuộc đời là vách chắn, là rào thưa.
Thương em tiếng hát sang mùa.
Một mai mưa ướt áo em, áo mỏng đường mềm dáng nhỏ chân đêm.
Đôi khi trộm nhìn anh, xem đôi tay rắn phong trần năm xưa.
Anh có còn mê sông hồ qua từng mùa.
Kể từ khi vắng anh, em như tấm vải lụa nhầu.
Đêm thâu đêm giấc mộng xanh xao
Anh có bề nào ai đón đưa em?
Cuộc đời là vách núi, là tường mây.
Quê hương nắng gió đêm ngày
Mà anh chim hút cánh bay, thăm thẳm đường dài ít về thăm em.
Đôi khi trộm nhìn mẹ
Soi gương trang điểm cho đời thêm tươi.
Thương tiếc thời tô phấn hồng sang nhà người.
Rồi mùa xuân cũng qua, mang theo tuổi dại ngọc ngà
Đêm thâu đêm tính gọn tương lai
Mơ thấy một ngày con níu chân cha.
Cuộc đời là bể cả, là dòng sông như con nước lớn nước ròng.
Mà ta như chiếc lá khô,
Nước chảy rời nguồn, lá đành trôi theo.