Tân Cổ Buồng Cau Quê Ngoại

Tác giả: Thu An
Ngâm thơ:
"Chiều chiều ngước mặt lên trời
Trông bày cò trắng bay về nơi đâu
Ngập ngừng tay xách buồng cau
Muốn về quê Ngoại biết đâu mà về."


Quê Ngoại tôi ở mãi trong đồng sâu
Quê Ngoại có rất nhiều cau có rất nhiều trầu
Quê Ngoại tôi cũng nhiều mũi, mắt cũng nhiều đũa vắt
Ai đi đâu cũng đã từ lâu
Xa đồng sâu nay về đây về trong khói lửa
Tay xách buồng cau ngơ ngẩn bờ ao
Biết đâu mà về, biết đâu mà về.

[Vọng Cổ:]
Quê của bà tôi nằm sâu nơi chân trời mờ mịt ấy
Không biết có chờ mong người cháu ngoại muốn quay về.

Ngơ ngẩn dừng chân nhìn khói quyện tứ bề
Lối mòn cũ cỏ lao dày đặc
Nhưng đường vào làng đã gãy nhịp cầu tre
Xóm nhà quen ở đầu ngõ
Nay chỉ còn lại đám rừng hoang hiu quạnh
Biết đâu những gì nơi quê ngoại
Mà hồi nào, tôi còn khắc ghi trong trí nhớ.

Buồn nào hơn buồn đi xa xứ
Nhớ nào bằng nhớ tổ nhớ tiên
Tôi ra đi khi quê ngoại vẫn còn vui
Thuở hàng cam còn sai trái
Có bờ chuối xanh cao bên mấy nọc trầu vàng
Có bóng ngoại tôi đầu bạc như bông đang lụm khụm trồng hành
Miệng rầy chó, mắng mèo, chửi vịt
Rồi lại vào nhà lấy thóc cho ăn
Chửi mà thương chứ không phải ghét đâu
Tính hịt hạt nhưng thương con cưng cháu
Bóng hình kia in sâu vào tâm não
Cho đến trọn đời tôi không thể mờ phai.

Ngâm thơ:
"Ngoại tôi nhà nhỏ siêu siêu
Không nhiều tiền bạc mà nhiều trầu cau
Trải qua mấy cuộc bể dâu
Vườn cau hét trái vườn trầu héo dây"


[Vọng Cổ:]
Chắc Bà tôi cũng gây lại giống trầu cau để sớm tạo nên tình thắm tươi nồng đượm nghĩa cau trầu.

Nhưng khói lửa chưa yên quê ngoại vẫn âu sầu
Nếu trồng được dây trầu xanh lá
Thì cũng không thể nào trồng kịp cây cau
Có trầu mà thiếu trái cau
Lạc tình lạc nghĩa lạc màu son tươi
Đường về quê ngoại xa xôi
Buồng cau mang nặng tình nay thương chờ.

Chiều chiều ra đứng bờ ao
Trông về quê ngoại ruột đau chín chiều
Đường không cách trở bao nhiêu
Cò bay thì được tôi về kịp không.

Xin lữ khách hãy gửi theo cánh cò bay niềm thương nỗi nhớ
Đến làng xưa đang nức nở đợi chờ
Nhưng đừng trở lại làm chi trong khói lửa mịt mờ
Đừng tìm kiếm những gì nơi quê ngoại
Vì nó đã biến thành tro bụi tan hoang
Dừng chân đây mà đổ lệ đau thương
Rồi tưởng tượng một nắm mồ lạnh lẽo
Đã vùi sâu bóng hình thân yêu cũ
Để ngàn thu không thấy mặt người về.

Thời gian ơi hỡi thời gian
Phải chăng quê ngoại đã tàn về xưa
Bà không sợ gió ngại mưa
Mà buồn ngăn cách mà sầu chia phôi

Quê xưa kẻ ra đi bỏ làng xa xứ
Phút nào quên rồi cũng nhớ cũng thương
Làng của ai chẳng có một quê hương
Một bà ngoại lưng còng tóc bạc
Dù tiệc ngon đầy cau lương mỹ vị
Cũng không sao bằng tình ngoại với cau trầu

Ai dầu xa xứ bao lâu
Đừng quên bóng ngoại trồng trầu ươm cau
Con cò cất cánh bay mau
Nhìn theo mà nhớ đường về quê hương.

Bài hát trong album

  • Nghe nhạc
Hát karaoke Các câu hỏi thường gặp về chức năng Hát Karaoke
Bài hát này chưa có karaoke.
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: huynhtansang
Người sửa: huynhtansang
Bài này đã được xem 5025 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4