Verse 1:
Ngày nào mình quen nhau, qua bao dòng tin nhắn
Chưa một lần gặp nhau mà cứ ngỡ đã thân quen
Lời yêu trao nhau mỗi đêm, ấm như vòng tay thật
Tim dại khờ ngỡ đó là duyên phận trời ban.
Verse 2:
Dù chưa từng kề vai, mà lòng thương da diết
Bao hẹn ước tương lai, mình đã vẽ cho nhau
Rồi một ngày em nói: “Mình sẽ gặp nhau nhé”
Nào ngờ đâu hôm đó… là lần cuối bên nhau
Điệp khúc:
Em bước đi không nói một lời.
Để lại mình anh giữa khoảng trời chơi vơi
Chưa kịp nắm tay nhau
Mà sao tim đau như đã mất cả đời.
Tại sao em vội chia tay
Khi tình anh trao em thật lòng
Bao hẹn ước còn dang dở
Lòng đau chẳng biết đến ngày nguôi
Verse 3:
Giờ một mình anh thôi, ôm bao ngày kỷ niệm
Những dòng tin năm xưa, giờ như vết dao sâu
Em nơi đâu có hay người ở đây vẫn đợi
Một lần được gần em… dù chỉ trong giấc mơ
🎶 Lý Chim Quyên:
Bao mong chờ, giờ vui nơi chốn hẹn nhau
Ngỡ từ đây mình sẽ nên duyên vợ chồng.
Ai ngỡ vừa gặp nhau, em nói lời chia tay.
Anh nghe tim nghẹn lời.
Lệ rơi che mờ mắt anh.
Chưa kịp cầm bàn tay, tình đã xa muôn trùng.
Để tháng ngày buồn tênh, ôm nỗi đau một mình.
Đêm âm thầm, mình anh ôm bóng trăng khuya.
Nhớ bao tin nhắn, mình đã trao bao lời.
Nay chỉ còn niềm đau, theo tháng ngày dài thêm.
Mai sau nơi phương nào.
Người ơi có nhớ đến anh.
Nếu mai duyên mình lỡ, xin chúc em bình yên.
Anh giữ trọn tình xưa, cho đến tận ngàn sau.