Verse 1
Ngày xưa qua mai mối, mình nên câu nghĩa tình
Hai bàn tay trắng thôi, chỉ có tấm chân thành
Hẹn nhau ngày chung đôi, dẫu còn bao gian khó
Nghèo mà thương nhau, vẫn thấy ấm yên lòng.
Verse 2
Rồi một ngày bão giông, mẹ anh đau lâm bệnh
Anh gác hết riêng tư, lo thuốc thang sớm chiều
Ngỡ đâu tình đôi ta sẽ càng thêm bền chặt
Nào ngờ em quay bước… bỏ mặc anh giữa đời
Điệp khúc
Em bỏ anh khi mẹ còn đang đau
Một lời chia tay em cũng chẳng nói
Bao nhiêu yêu thương giờ thành nước mắt
Chảy ngược vào tim, đau đến nghẹn lời
Anh đâu cần em lo toan
Chỉ cần lúc này em đừng quay bước
Nhưng em đành tâm bỏ anh mà đi
Còn lại mình anh… gánh nỗi đời đắng cay.
Verse 3
Giờ mẹ đã ra đi, còn anh thì ở lại
Mang vết thương trong tim chẳng biết đến khi nào
Người anh từng thương yêu, lúc anh cần em nhất
Lại là người gieo nỗi đau tận đáy lòng
🎶 Điệu Lý Mỹ Hưng
Người ơi, sao đành bước đi lặng thầm.
Lòng anh quá đổi ngẹn ngào chẳng nói nên lời.
Tại vì đâu mà em nỡ bỏ những gì yêu thương.
Thôi hết từ đây hai đứa cách xa ngàn thu.
Nhớ mãi muôn đời chuyện mình ngày xưa hai đứa.
Khắc mãi tên người muôn đời không hề nhạt phai.
Ngày xưa, ai đã nói câu chung tình
Dòng đời thay đổi nhưng lòng mãi yêu trọn đời
Một mình anh và em chỉ có một mình anh thôi.
Hứa mãi đi anh trọn kiếp cũng không rời nhau.
Có đâu ai ngờ bây giờ em lại thay đổi
Bỏ anh nơi này đau lòng chỉ một mình anh.