Con lớn lên giữa giữa cuộc đời giông bão
Bước chân đi lắm nỗi đoạn trường
Mỗi khi con mệt mỏi giữa đêm sương
Là bóng mẹ âm thầm che chở.
Áo mẹ phai theo năm dài tháng nhớ
Giọt mồ hôi thấm ướt vai gầy
Mẹ chẳng cần chi cao sang đủ đầy
Chỉ mong con nên người yên ấm.
Mẹ ơi... Mẹ là Bồ Tát giữa đời
Không chuông mõ, không toà sen sáng
Chỉ có trái tim hiền như ánh nắng
Soi đường con qua những khổ đau.
Mẹ ơi... Mẹ là Bồ Tát nhiệm mầu
Gánh cho con bao nhiêu nghiệp nặng
Cả cuộc đời mẹ âm thầm chịu đựng
Đổi bình yên lấy nỗi lao đao.
Con đã quen với bon chen trần thế
Lắm khi quên mất tiếng mẹ ru
Đến lúc con vấp ngã giữa sương mù
Mới thấu lòng mẹ sâu như biển.
Ai tu thành phật giữa non cao
Còn mẹ con... Thành Bồ Tát... Tự bao giờ.