Bình Dương chiều nay mưa rơi lặng lẽ
Phòng trọ buồn hiu chiếc bóng riêng anh
Xa quê từ đó đời trai phiêu bạt
Cơm áo gạo tiền níu bước chân đi.
Đêm xuống rồi nghe lòng đau nhói
Nhớ mẹ cha già sớm tối trông mong
Bạn bè ngày xưa giờ ai cũng khác
Có người sang giàu, có kẻ quên quê nghèo.
Ở lại Bình Dương nghe đời buốt giá
Thân phận công nhân lận đận sớm chiều
Ở lại Bình Dương vai gầy năm tháng
Mưa nắng dãi dầu tóc đã pha sương .
Bình Dương ơi anh còn ở lại
Một đời xa xứ chẳng biết ngày về.