Verse 1:
Sinh ra mang một kiếp người, ai không một lần vay nợ.
Vay ân nghĩa mẹ cha, vay ân tình lúc cơ hàn.
Có người vay bằng nụ cười, có người vay bằng nước mắt
Đến khi ngoảnh lại sau lưng, tóc đã bạc tự bao giờ.
Verse 2:
Vay một chữ yêu thương, trả bằng tháng năm lặng lẽ.
Vay một lời hứa xưa, trả bằng cay đắng chia ly.
Có người mang nợ nhân duyên, suốt đời vẫn chưa trả hết.
Có người vừa kịp hiểu ra... người thương đã khuất xa rồi.
Điệp khúc:
Nợ đời vay rồi phải trả.
Có ai mang được gì lúc xuôi tay.
Tiền bạc rồi cũng hóa mây.
Chỉ còn nghĩa tình là theo mình mãi mãi.
Nợ người xin trả bằng lòng.
Nợ cha nợ mẹ xin trả bằng những ngày báo hiếu.
Đừng để khi nhắm mắt xuôi tay.
Mới biết đời này... còn nhiều món nợ chưa trả xong.
Verse 3:
Nếu còn gặp lại trong đời, xin giữ một lời chân thật.
Ai còn mẹ cha, xin đừng làm người rơi lệ.
Sống cho trọn nghĩa nhân, để lòng không thổ thẹn.
Mai này nhắm mắt an nhiên... nhẹ bước giữa cõi vô thường.
🎶 Điệu Vọng kim lang
Nợ đời vay trả ai ơi
Ai tránh được cuộc đời.
Mang đôi vai gánh nợ
Đến cuối đời vẫn chưa trả xong.
Bao nhiêu nghĩa nhân ân tình
Theo một đời vẫn mãi không vơi.
Nợ tiền rồi cũng có ngày phải trả
Nợ nghĩa ân tình
Nợ cha nợ mẹ biết trả sao đây.
Thân ta giống như mây chiều
Hơn thua rồi cũng tan mà thôi.
Sống sao cho vẹn nghĩa tình
Một mai rời chẳng còn nợ ai.
Giờ đây con hiểu sống cho nhau.
Sống sao cho đẹp lòng nhau
Đừng gieo thêm oán than trần ai
Để mai này chẳng còn nợ ai
Lúc xuôi tay, nhẹ lòng an nhiên.