Ngày người ra đi anh nuốt nước mắt vào trong
Thiệp hồng trên tay miệng cười nhưng sao chạnh lòng
Lời thề năm ấy hai chúng ta sẽ thành đôi
Giờ em quên nghĩa tình anh cũng đành thôi
Nụ cười ánh mắt thơ ngây em còn đôi mươi
Mới đó tươi cười hôm nay em khoác áo cưới
Ngày anh xa nhà em chúc anh sẽ thành công
Ngày anh quay về cũng là ngày em lấy chồng
Câu bất tương phùng ghi trên tình duyên
Của đôi ta mãi về sau
Trót nâng niu ngày mưa giờ nắng em chẳng ai quay về
Màu sắc hương hoa vì em cũng phai đi theo tháng năm, ai bảo ai chờ ai giờ chẳng còn những ngày mai
Từng giọt lệ hóa màn sương vì người yêu nay đã theo người thương
Đêm lạnh giờ chẳng còn những hơi ấm của đôi bàn tay
Lòng khắc ghi mãi bóng hình tiếc thương cho kẻ si tình
Cố gắng cho em nụ cười.giờ anh ôm toàn nổi bi kịch
Thương cho số phận nghèo ý trời anh phải theo
Vì lòng còn thương tình còn vương đó thôi
Nơi bến đỗ nhà người lòng đau nhưng anh vẫn cười .
Mộng đẹp xem như vỡ tan em hỡi.
Ngày người nhận hoa, tôi đành chúc phúc em bên ai
Được an yên tấm thân, giảm gánh nặng cha mẹ trên vai
Chẳng còn lời thề nữa, không còn chờ đợi em về chưa
Nhẫn cưới thì vẫn trao em nhưng anh không phải là người đưa
Từng góc khuất u uất mà anh phải chịu những ngày vắng em
Trời bây giờ luôn nặng hạt chẳng còn hy vọng để thấy nắng lên
Nhật kí ấy chứa đầy kỉ niệm không thể quên giờ phải xóa tên
Em giờ có người đó bên, còn gì để anh cố thêm?