Verse 1:
Ngày xưa hai đứa bên nhau,
Chung cha chung mẹ, chia nhau ngọt bùi.
Tuổi thơ gian khó ngậm ngùi,
Có nhau sớm tối, chẳng lùi bước chân.
Một nhà cùng lớn bên nhau,
Chia từng manh áo, miếng rau thuở nghèo.
Tưởng rằng máu mủ thương nhau,
Dẫu đời giông bão chẳng nào cách xa.
Verse 2:
Từ ngày người ấy bước qua,
Anh em ruột thịt bỗng xa cách lòng.
Lời xưa nay đã còn không,
Bao năm máu mủ chẳng bằng người dưng.
Có khi đứng giữa cuộc đời,
Nhìn nhau mà thấy như người xa lạ.
Tình anh em ruột đậm đà,
Vậy mà thua một người xa lạ
Điệp khúc:
Tình anh em thua một người dưng,
Đau hơn vết cắt tận cùng con tim.
Bao năm máu mủ ruột rà,
Chẳng bằng một tiếng người dưng nói vào.
Tình anh em giờ biết trách ai,
Trách người hay trách chính mình ngày xưa.
Cùng chung một mái gia đình,
Vậy mà nay phải xem mình người dưng.
Verse 3:
Ngày mai nếu có gặp nhau,
Xin đừng quay mặt, xin chào một câu.
Dẫu tình chẳng thể như đầu,
Nhưng xin giữ lại nghĩa sâu ruột rà.
Đời người mấy lúc êm đềm,
Có ai biết trước ngày mai thế nào.
Nếu mai người ấy rời nhau,
Biết đâu mới hiểu máu đào quý hơn..
Điệp khúc:
Tình anh em thua một người dưng,
Đau hơn vết cắt tận cùng con tim.
Bao năm máu mủ ruột rà,
Chẳng bằng một tiếng người dưng nói vào.
Tình anh em nếu đã phôi phai,
Thì xin giữ lại những ngày bên nhau.
Dẫu cho tình nghĩa còn đau,
Anh em một thuở, xin cầu bình an.
Người dưng rồi cũng là người dưng,
Chỉ thương máu mủ một đời anh em.