Verse 1:
Ngày xưa anh em chung một nhà
Chung cha chung mẹ, chia nhau ngọt bùi.
Tuổi thơ gian khó ngậm ngùi,
Anh em sớm tối, vui buồn có nhau.
Thuở nghèo năm tháng bên nhau
Chia từng manh áo, cơm rau qua ngày.
Tưởng rằng máu mủ thương nhau.
Dẫu đời giông bão chẳng nào cách xa.
Verse 2:
Ngày tháng rồi cũng đổi thay,
Anh em mỗi đứa dựng xây cuộc đời.
Có người gặp được người thương,
Có người xa xứ, vấn vương quê nhà.
Rồi khi mẹ bệnh ốm đau,
Anh em người trước, kẻ sau chẳng màng.
Để mình út ngày nắng đêm mưa,
Chăm mẹ thuốc thang lo toan sớm chiều.
Điệp khúc:
Con cái bao lâu chẳng về,
Không ai gửi mẹ đồng tiền thuốc thang.
Một lời thăm hỏi cũng quên rồi,
Chỉ mong bán đất chia phần mà thôi.
Mẹ đau nằm đó đơn côi,
Anh em ruột thịt, mỗi người một nơi.
Chỉ mình con út bên đời,
Sớm hôm chăm mẹ, chẳng rời bước chân.
Verse 3:
Ngày mai nếu có gặp nhau,
Xin đừng quay mặt, xin chào một câu.
Dẫu tình chẳng thể như đầu,
Nhưng xin giữ lại nghĩa sâu ruột rà.
Mẹ đau người dưng hỏi han,
Thấy người bệnh yếu, lại từng hỏi han.
Chẳng chung máu mủ họ hàng,
Mà sao còn biết sẻ san nghĩa tình
Tình anh em còn thua một người dưng,
Đau hơn vết cắt tận cùng con tim
🎶 Điệu Lý Mỹ Hưng
Người dưng, đâu cùng máu mủ ruột rà.
Mà sao thương mẹ những lúc bệnh đau chẳng ngại đường xa.
Mẹ nằm đau mà con cái chẳng ai về thăm hỏi.
Chỉ có người dưng sớm tối sẻ chia cùng mẹ.
Những lúc cô đơn mới hay tình người quý biết bao.
Thương mẹ một đời, người dưng còn biết xót xa.