Lời 1:Từ giã quê nghèo, con đi bôn ba xứ người
Bỏ lại sau lưng, dáng mẹ cha tóc bạc sương vui
Cội mai bên thềm, giờ đây ai tưới ai chăm?
Mấy gian nhà tranh, chiều đông gió lạnh thấu lòng.
Ngày đi con hứa, vài năm con sẽ quay về
Gửi chút tiền đô, giúp mẹ cha bớt phần gian nan
Ngỡ đâu cuộc đời, nơi đây chẳng giống như mơ
Chén cơm xứ người, chan đầy nước mắt và mồ hôi.
Điệp khúc:
Cơm xứ người... ôi sao đắng chát môi cười
Ăn chén cơm ngon, mà lòng đau nhói người ơi!
Nơi phố thị đèn hoa, người ta chen chúc đua chen
Còn tôi một mình, ôm niềm cay đắng tủi hờn.
Nhiều đêm gục đầu, nghe mưa rơi buốt bên rèm
Thèm bát canh rau, thèm nồi cơm cháy mẹ nhen
Thèm tiếng cười đùa, của đàn em nhỏ ngây thơ
Cơm xứ người ơi... biết bao giờ con được về quê?
Lời 2:
Gượng sống qua ngày, nuôi bao ước mơ sum vầy
Tự dặn lòng đau, phải vượt qua bão bùng mưa giăng
Chén cơm xứ người, dẫu cho cay đắng ê chề
Vẫn nuôi chí bền, ngày về rạng rỡ mẹ cha.
Vĩ thanh (Outro):
Chiều nay phương xa... lòng con thương nhớ quê nhà...
Cơm xứ người tuy trắng... nhưng chẳng ấm bằng cơm quê...
(Nhạc nhỏ dần và kết thúc)