Gió chớm lạnh lay cành lộc vừng trút lá
Phố nép mình, nghe mùa về trên mái ngói
Ly cà phê cạn dần, bài hát cũ buông lơi
Ta giấu một nụ cười... chắp vá những chơi vơi.
Hương hoa sữa lại về, len qua từng kẽ lá
Nhắc một chuyện tình... mình từng gọi là "tất cả"
Ngỡ thời gian xóa mờ, ngỡ lòng đã ngủ yên
Mà một cơn gió ngang qua... thổi bùng lên nỗi nhớ vô hình.
Gió thu về... đung đưa những niềm nhớ!
Thành phố thì đông, sao lòng mình bơ vơ?
Lá úa vàng rơi nghiêng... y như cách người rời bước
Chỉ có mùa thu ở lại, ôm khư khư lời giao ước.
Mùa về mang gió qua, cuốn theo những xót xa
Người ở phương ấy... trời lạnh áo ấm đã mặc chưa?
Ta vẫn ngồi lại đây, nhặt nhạnh từng mảnh ký ức
Đợi một người không đến... giữa mùa thu... lỡ làng.
Kỷ niệm như rêu phong, nằm lặng im kẽ đá
Có vài điều em vẫn... âm thầm giấu đi vội vã
Gói ghém tuổi thanh xuân, gửi vào trong gió mỏng
Để chẳng một ai biết rằng, ta vẫn chờ, vẫn mong.
Trời thu mênh mang, chia đôi mình hai hướng
Lời yêu ngày nào, giờ nhạt nhòa trong sương
Nhưng dẫu bao mùa thay lá, dẫu thanh xuân phai màu
Ta vẫn nợ mùa thu... một câu chào tạm biệt nhau!
Gió mùa về...
Mang theo nỗi nhớ... đi đâu?
Từ một mùa thu ấy... đôi ta... xa lạ...