Tác giả: Nguyên Khanh & Nguyễn Trung Nhi
Tôi có người yêu cùng chung xóm vui. Chung nhau dòng sông chung cả đường về. Tình đầu toan tính gì đâu. Thề câu chung tình đôi lứa. Một mái nhà tranh muôn kiếp có nhau. Nhưng bỗng một hôm người ta đến đây. Cao sang.
Tác giả: Nguyễn Trung Nhi
MẸ TÔI. Mẹ tôi dáng thấp, chẳng đẹp như ai. Mẹ tôi tháng năm mưa dầm, nắng dãi. Gót chân chai sần hằn dấu chân chim. Thân gầy sợ gió bay lên. Thương con nên sương gió đâu màng. Để con vui bước giữa đời hiên ngang. Vì con.
Tác giả: Nguyễn Trung Nhi
Tôi có người yêu cùng chung xóm nhỏ. Quen thủa thiếu thời lên sáu lên năm. Ra đồng cùng chung lối bước. Đến trường cùng chốn sân chơi. Nhưng ai thấu hiểu lòng tôi. Thơ bé ngày qua mình nay lớn rồi. Nhớ thương bao lần.
Tác giả: Nguyễn Trung Nhi
Mất em rồi, mất em thật rồi, từ ngày em đưa thiệp in hai chữ Vu Quy. Nhìn nhau đấy, mà sao không nói với nhau vài câu lần cuối, lần cuối cùng em ơi! Tấm thiệp hồng, viết tên người tình, tìm hoài tên tôi, mà sao không.