Mẹ ơi đừng khóc nữa, mẹ đã khóc nhiều rồi.
Thương con mẹ đã khổ trăm bề.
Ngày con thơ ra đời mẹ tay bồng tay bế.
Âu yếm vỗ về mong con thơ dại.
Mai sau nên người trọn lòng câu hiếu ân.
Ngày con rời xứ sở, tìm đến chốn đô thành
Ra đi mẹ dạy bảo trăm điều.
Lòng thương con vô bờ sợ con học hư xấu.
Mưa nắng dãi dầu gian nan chẳng ngại
Đêm đêm mong chờ con về thăm chốn xưa.
Rồi thời gian trôi, con đã quên lời dạy bảo
Theo chúng bạn đua đòi theo thói hư tật xấu
Lỗi lầm con gây để mẹ buồn mẹ khóc
Xót xa vô vàn con hối hận vô cùng
Xin mẹ hiền thứ tha,
Mẹ ơi đừng khóc nữa, con đã biết lỗi rồi
Thương con mẹ tóc đã ngả màu
Gầy đôi vai tay sần lệ tuôn nhòa khóe mắt.
Con hứa nên người tương lai mở rộng.
Con đã biết lỗi rồi, mẹ đừng khóc nữa mẹ ơi.
Lý qua cầu
Mẹ ơi, con sẽ yêu thương mẹ
Sẽ không bao giờ
Quên hết những lời mẹ khuyên bên mái tranh thơ
Tình mẹ thương con
Như dòng sông nước chảy êm đềm
Giờ đây mẹ đã
Có con ngày đêm chăm sóc
Con sẽ cầu mong trời cao
Để mẹ hiền được sống trọn đời
Lòng con mãi khắc ghi ơn mẹ
Có mẹ trên đời
Con thấy vui nhiều hơn hạnh phúc nhất trần gian
Ngày nào bên nhau
Con mừng vui quỳ trước phật đài
Người ơi xin hãy
Nhớ câu mẹ hiền dạy bảo
Hãy sống làm sau mẹ vui
Còn có mẹ thì hãy nghe lời