Nhìn anh thấy cô đơn, nên là em cho phép anh thương
Mong anh hiểu em hơn, bởi vì em lúc yêu rất là bất thường
Dù chưa rõ nông sâu, nhưng mà anh cứ mãi trong đầu
Bởi người xưa mới hay có câu, có công mài sắc, có ngày
Mình gặp nhau cũng lâu lắm rồi, cứ dứt khoát một lần đi thôi
Nếu anh nói ta không đẹp đôi, là xem thường gu thẩm mỹ em rồi
Em luôn thấy bất an trong lòng khi không có anh cạnh bên
Cũng vì ai mà em cáu lên khi chỉ là một người yêu giấu tên
Duyên của trời, anh để mặc dần trôi
Bật không biết mấy đèn xanh rồi, chỉ chờ anh dám nói
Bỏ lỡ rồi sẽ tiếc cho mà xem
Người như anh xứng đáng có em, đừng suy nghĩ thêm
Nhìn anh thấy cô đơn, nên là em cho phép anh thương
Mong anh hiểu em hơn, bởi vì em lúc yêu rất là bất thường
Dù chưa rõ nông sâu, nhưng mà anh cứ mãi trong đầu
Bởi người xưa mới hay có câu, có công mài sắc, có ngày nên duyên
Mình cùng nên duyên
Mình cùng nên duyên
Mau mau đưa cho người ta đôi tay, em không mong mình độc thân hôm nay
Cách anh mỉm cười làm em lung lay, em đắm say, em ngất ngây
Em cũng từng yêu, em đã từng đau, nhưng luôn tin mình sẽ gặp anh ở lần sau
Người em sẵn sàng trải lòng, nương tựa nhau suốt đời mãi không rời
Duyên của trời, anh để mặc dần trôi
Đời này đâu mấy lần cơ hội, sao mà anh chưa nói?
Bỏ lỡ rồi sẽ tiếc cho mà xem
Người như anh xứng đáng có em, đừng suy nghĩ thêm
Nhìn anh thấy cô đơn, nên là em cho phép anh thương
Mong anh hiểu em hơn, bởi vì em lúc yêu rất là bất thường
Dù chưa rõ nông sâu, nhưng mà anh cứ mãi trong đầu
Bởi người xưa mới hay có câu, có công mài sắc, có ngày nên duyên
Mình cùng nên duyên
Mình cùng nên duyên
Duyên mình ơi
Em lấy đâu xuân thì để hoài chơi vơi, nên em mong người hãy tâm lý
Và em mơ, mơ những điều bình thường
Chỉ nhờ anh viết thêm tình trường, khi mà em phải lòng người thương