Em từng nghĩ, mình gặp nhau quá muộn màng
Em từng nghĩ, chúng ta yêu nhau rất đậm sâu
Em cứ ngỡ tình yêu này đủ lớn
Để xóa nhòa, đi hình bóng của người ta...
Nhưng thật ra, anh vẫn rất hoài niệm
Chút ân tình, anh đâu dành cho em
Vì người ấy, vẫn in hằn trong anh
Hay bởi vì... em mãi, là người đến sau?
ĐK:
Giờ thì em, đã hiểu... anh không thuộc về em
Vì anh quá, tổn thương, nên tìm mượn bờ vai
Em phải làm sao đây, khi lỡ yêu mù quáng
Đợi chờ một trái tim... vốn dĩ đã chia làm hai?
Lời ngọt ngào anh trao, chỉ là lời sương khói
Tại vì em ngây thơ, nên vương nỗi u sầu
Đến cuối cùng người đau... vẫn mãi chỉ là em.
Giọt nước mắt rơi, cũng chỉ có em mà thôi....