ÁO GIẠT CHÂN CẦU
thả lòng em chảy về sông
dẫu mưa cũng biết anh không thấy gì
bờ bến nhớ một người đi
biết anh cũng đã nhiều khi chẳng về
hai người cùng một thương quê
ở đâu cũng cứ bốn bề cố hương
nghe ra tiếng trống tan trường
theo anh Trà Kiệu Mỹ Sơn một thời
khi lòng thả với sông trôi
mới hay từ ấy mà đời lạc nhau
gió buồn thổi buốt Câu Lâu
áo em vừa giạt chân cầu, tội không?
MY THỤC