Đời phong ba ngược xuôi, biết đâu là chốn dừng
Cùng bên nhau, ta đâu ngại chi gió sương hiểm nguy
Rồi bão táp ập đến, cuốn anh xa mất rồi
Bỏ lại em cô đơn giữa chốn mênh mông không người.
Kỷ niệm xưa còn đây, cớ sao anh chẳng còn?
Cầm bàn tay bơ vơ, trời cao có hay lòng tôi.
Giọt nước mắt nhẹ rơi, thế nhưng đau đớn lòng
Nhìn trùng dương thênh thang, biết anh ở chốn nao?
ĐK:
Người có hay, nơi đây em vẫn đợi chờ
Người có hay, tim em hằng đêm nhớ anh...người ơi!
Ngày tháng cứ trôi dần, còn mình em cùng sương gió
Ánh trăng khuya, nhớ anh sao lòng hiu quạnh thật buồn
Đời thiếu vắng một người, hạt mưa gieo vạn thương nhớ
Tuyết rơi rơi... hay nước mắt của người chung tình?