Đêm mang ánh trăng, chiếu soi tâm tình trong anh
Vì em, mà giá băng
Khỏa lấp bằng cách nào?
Người cứ ra đi để anh hao gầy cùng những ánh sao
Thế giới này có bảy nốt nhạc, anh hát về em da diết
Con tim bốn ngăn, anh đã trao trọn chẳng nuối tiếc
Biết em chỉ thích những đóa hồng, anh mang cả vườn hoa anh hái
Mà sao anh trao hết đi, em cũng không vừa ý?
Dù có là chiếc gương khen em đẹp nhất trần gian thì đến cuối cùng vỡ tan
Dù có là nắng mai ôm ấp em những ngày đông thì cũng thua cả bão giông
Dẫu băng qua đại dương vì em, em cũng không vừa ý
Anh leo lên đèo cao theo em, cũng không vừa ý em
Khiến Trái Đất chỉ xoay quanh em, em cũng không vừa ý
Mang con tim gầy hao trao em, làm sao vừa ý em?
Từng là dòng suối thật trong lành, như chú mèo ngoan trong lòng anh
Giờ người lại đành lòng thay đổi như đêm với ngày
Cứ phải hỏi hoài, em làm sao? Feeling trong người em thế nào?
Nghe thật vô vọng mà con tim bỏ quên lý trí
Thế giới này có bảy nốt nhạc, anh hát về em da diết
Con tim bốn ngăn, anh đã trao trọn chẳng nuối tiếc
Biết em chỉ thích những đóa hồng, anh mang cả vườn hoa anh hái
Mà sao anh trao hết đi, em cũng không vừa ý?
Dù có là chiếc gương khen em đẹp nhất trần gian thì đến cuối cùng vỡ tan
Dù có là nắng mai ôm ấp em những ngày đông thì cũng thua cả bão giông
Dẫu băng qua đại dương vì em, em cũng không vừa ý
Anh leo lên đèo cao theo em, cũng không vừa ý em
Khiến Trái Đất chỉ xoay quanh em, em cũng không vừa ý
Mang con tim gầy hao trao em, làm sao vừa ý em? Sao vừa ý em?