Sao lại để lạc nhau rồi thì mới biết trân trọng ?
Vì khi tình yêu chênh vênh thì lời xin lỗi có cần không ?
Em vốn dĩ chỉ một lòng , anh thì lại theo con số đông
Nước xuôi ngược dòng , ngộ nhận rồi đúng không ?
Lâu nay em buông mình vào từng giấc mộng du
Con tim đã thấm thương đau nhưng lí trí thì đã ngủ
Bởi lẽ em xem câu xin lỗi là lời ru
Để rồi em như mộng du bước trong đoạn đường âm u
Cược đi bao nhiêu thanh xuân vậy mà kết thúc vẫn là người dưng
Là em không xứng để rồi phải đứng ranh giới lưng chừng
Chẳng đi cũng chẳng thể dừng , danh phận ta như mây lơ lững
Tại sao khi anh hờ hững em chẳng đem hết ra thanh trừng
Rồi ngày mai tới em quen đơn côi ở trong căn phòng
Bận lòng lo lắng với những suy nghĩ em hoài long đong
Trách ai đã đổi thay lòng , em sao chịu được cơn giông
Vì cuộc đời em hằng mong là rực rỡ như đoá hoa hồng