Tác giả: Vương Cường & Jin Tuấn Nam
Gió nhẹ lây cánh hoa bay trước nhà. Gửi từ hậu phương nỗi nhớ thương người phương xa. Chấp niệm vì ai hóa cô đơn tủi hờn. Đành lòng chàng vô tâm có nỗi đau nào hơn. Vương có hay.. em lấy giang sơn vì chàng. Khắp mỹ nhân.
Tác giả: Vương Cường & Jin Tuấn Nam
Đã khuya [Am]rồi sao tâm tư còn để nơi [G]anh. Người đã thức bấy nhiêu [Em]canh, câu hồi đáp vẫn hoài lãng [Am]tránh. Mấy câu hẹn [F]thề làm em vùi chôn đi cả thanh [G]xuân. Đầm đìa nước mắt rưng [Em]rưng con thuyền trôi.
Tác giả: Vương Cường & Jin Tuấn Nam
Sao lại để lạc nhau rồi thì mới biết trân trọng ? Vì khi tình yêu chênh vênh thì lời xin lỗi có cần không ? Em vốn dĩ chỉ một lòng , anh thì lại theo con số đông. Nước xuôi ngược dòng , ngộ nhận rồi đúng không ? Lâu nay.
Tác giả: Vương Cường & Jin Tuấn Nam
Mưa cũng đã tạnh đừng lo anh sẽ tới nhanh. Mưa phũ ướt lạnh cả đôi vai em tôi cô quạnh. Như kể cuộc tình của em sao quá mong manh. Yêu thương một người em phải chấp nhận chông chênh. Anh một lòng vì em nhưng em mở lòng vì.
Tác giả: Vương Cường & Jin Tuấn Nam
1. [Em] Lắng trong [D] đêm tiếng ai thở [C] dài. [Am] Chịu tổn [D] thương đợi chờ nắng [G] mai. Nhành hoa [C] kia đã xác [D] xơ chẳng một [Em] ai chú tâm ngó ngàng. Cũng như [Am] duyên phận của hai [Bm] ta đến nay lụi [Em].