Cơm Xứ Người

Tác giả: Trường Nguyên
Verse 1

Chiều xứ người, mưa rơi bên hiên vắng
Bát cơm đơn sơ, nghe lòng bỗng nhớ quê
Nhớ mái nhà xưa, nhớ con đường nhỏ
Nhớ dáng mẹ già ngồi ngóng con về.

Rời quê hương, mang theo bao mơ ước
Đôi bàn tay chai, kiếm sống từng ngày
Giữa phố đông người, sao lòng vẫn thấy
Một mình lặng thầm, thương nhớ quê nhà.

Điệp khúc

Cơm xứ người, sao nghe mà đắng quá
Nuốt từng hạt cơm, nước mắt lại chực rơi
Cơm quê nghèo, mẹ nấu ngày xưa đó
Dẫu đơn sơ mà ấm cả cuộc đời.

Cơm xứ người, đổi bằng bao mồ hôi
Đêm nằm nghe lòng gọi tên quê hương
Chỉ mong một ngày, sau bao năm xa cách
Được về quê nhà, ăn bữa cơm yêu thương.

Verse 2

Ngày tháng trôi, tóc cha thêm sợi bạc
Mẹ nơi quê nhà vẫn hỏi con khỏe không
Con nói với mẹ rằng mình luôn hạnh phúc
Nhưng nào ai hay nước mắt chảy trong lòng.

Cơm hôm nay nơi đất người xa lạ
Có đủ đầy mà vẫn thiếu một điều
Thiếu tiếng mẹ cười, thiếu lời cha gọi
Thiếu mái nhà xưa, thiếu cả tình yêu.

Điệp khúc

Cơm xứ người, sao nghe mà đắng quá
Nuốt từng hạt cơm, nước mắt lại chực rơi
Cơm quê nghèo, mẹ nấu ngày xưa đó
Dẫu đơn sơ mà ấm cả cuộc đời.

Cơm xứ người, đổi bằng bao mồ hôi
Đêm nằm nghe lòng gọi tên quê hương
Chỉ mong một ngày, sau bao năm xa cách
Được về quê nhà, ăn bữa cơm yêu thương.

Outro

Mai một ngày... con trở về quê cũ...
Ngồi bên mẹ cha... ăn bữa cơm gia đình...
Cơm xứ người... dẫu bao năm đã sống...
Vẫn không bằng... một bữa cơm quê mình..

Lời 1:Từ giã quê nghèo, con đi bôn ba xứ người
Bỏ lại sau lưng, dáng mẹ cha tóc bạc sương vui
Cội mai bên thềm, giờ đây ai tưới ai chăm?
Mấy gian nhà tranh, chiều đông gió lạnh thấu lòng.

Ngày đi con hứa, vài năm con sẽ quay về
Gửi chút tiền đô, giúp mẹ cha bớt phần gian nan
Ngỡ đâu cuộc đời, nơi đây chẳng giống như mơ
Chén cơm xứ người, chan đầy nước mắt và mồ hôi.

Điệp khúc:
Cơm xứ người... ôi sao đắng chát môi cười
Ăn chén cơm ngon, mà lòng đau nhói người ơi!
Nơi phố thị đèn hoa, người ta chen chúc đua chen
Còn tôi một mình, ôm niềm cay đắng tủi hờn.

Nhiều đêm gục đầu, nghe mưa rơi buốt bên rèm
Thèm bát canh rau, thèm nồi cơm cháy mẹ nhen
Thèm tiếng cười đùa, của đàn em nhỏ ngây thơ
Cơm xứ người ơi... biết bao giờ con được về quê?

Lời 2:
Gượng sống qua ngày, nuôi bao ước mơ sum vầy
Tự dặn lòng đau, phải vượt qua bão bùng mưa giăng
Chén cơm xứ người, dẫu cho cay đắng ê chề
Vẫn nuôi chí bền, ngày về rạng rỡ mẹ cha.

Vĩ thanh (Outro):
Chiều nay phương xa... lòng con thương nhớ quê nhà...
Cơm xứ người tuy trắng... nhưng chẳng ấm bằng cơm quê...
(Nhạc nhỏ dần và kết thúc)
  • Nghe nhạc
Bài hát này chưa có nhạc nghe.
Xem Video
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video
Người đăng: Trường Nguyên
Bài này đã được xem 1 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4
  1. Ca khúc Mười Năm Tái Ngộ

    Câu chuyện về hai người lính, cũng là hai người bạn thân từ thuở còn ngồi chung ghế nhà trường...

  2. Về bài hát Nghìn Trùng Xa Cách

    Nghìn trùng xa cách là một trong những tình khúc...

  3. Phim tài liệu về nhạc sĩ Y Vân

    Không chỉ kể lại cuộc đời nhạc sĩ Y Vân...

  4. Tháng Sáu Trời Mưa

    Một ca khúc nhạc trữ tình, được sáng tác...

  5. Câu chuyện tình buồn phía sau ca khúc Tàu anh qua núi

    Tàu anh qua núi được nhạc sĩ Phan Lạc Hoa sáng...

  6. Danh ca Lệ Thu: Sự nghiệp lẫy lừng, đời tư lận đận

    Bà theo gia đình di cư vào Sài Gòn, theo học bậc trung học Pháp tại trường Les Lauriers...