1.
Một ngày bỗng thấy có những nỗi cô đơn lạc loài
giữa đất khách bơ vơ một người
thấy nhớ quá cố hương tận cuối trời
Nhìn về xa đó nhớ
những năm tháng bên mẹ cha
nhớ những tiếng hát vui tuổi thơ
nhớ tiếng lá rơi bên thềm xưa.
ĐK:
Ôi đời đã khéo níu kéo bước chân tôi đi hoài
để những bình yên sẽ mãi mãi không quay trở lại
Quê hương buồn tênh lúc ấy tiễn chân tôi lần đầu
biết sẽ chia ly dài lâu
Thôi còn đâu những tiếng lá rơi bên hiên nhà
và những chiều mưa náo nức ngóng trông cha mẹ về
bây giờ còn đâu bóng dáng cũ thân yêu năm nào
khiến trái tim tôi nghẹn ngào
nhớ cố hương tôi buồn đau
2.
Giờ đây có lẽ bóng đã xế trên quê mẹ rồi
dưới ánh nắng chia phôi mẹ buồn
bởi nhớ quá đứa con thơ tận chốn nào
Giờ đây có lẽ có ánh mắt đăm chiêu của cha
với những thổn thức bao ngày qua
cứ dõi bước con trên đường xa