Tác giả: Dương Thụ
Ca sỹ thể hiện: Hồng Nhung
Nghe tiếng nước róc rách róc rách. Tưởng được nghe tiếng suối róc rách róc rách. Nghe tiếng nước róc rách róc rách. Tưởng được nghe tiếng dòng suối chảy thì thầm, thì thầm. Dòng nước tựa như suối ngầm trong vắt rượi.
Tác giả: Thanh Bình
Ca sỹ thể hiện: Thiếu Nhi
Bướm bay... bướm bay tình mà lượn vòng kìa kìa... kìa kìa con bướm đậu cành hoa chúng em... chúng em rình mà rình chụp, rình chụp bướm bay một bạn nằm bẹp kia quần dơ hầy vui thiệt là vui... Bướm bay... bướm bay tình mà.
Tác giả: Nguyễn Văn Tý
Ca sỹ thể hiện: Quang Lý
Tấm áo ấy bấy lâu nay con thường vẫn mặc. Để nhớ ngày chúng con về Hà Bắc. Quần nhau với giặc, áo con rách thêm. Nên các mẹ già lại phải thức thâu đêm vá áo. Tấm áo ấy bấy lâu nay con quý hơn cơm gạo. Người mẹ.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Thùy Linh; Thu Thủy; Nguyễn Ngọc Tường Vy
Má trồng toàn những cây dễ thương nào là hoa, là rau, là lúa. Còn ba trồng toàn cây... dễ sợ, cây xù xì cây lại có gai... Cái gai bưởi đụng vào là chảy máu, trái sầu riêng rớt trúng thì đầu u, nhựa hột điều dính vào là.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Tuấn Quỳnh
Áo tôi rách đã lâu rồi. Mà nay chưa thấy người khâu. Áo tôi cứ mãi âu sầu. Mặc đời đưa đẩy về đâu. Đêm ngày một mình quạnh hiu. Khổ thân cho cái phận nghèo. Bao lời ngọt ngào cho nhau. Áo duyên chung tình. Em tặng người.
Tác giả: Hàn Châu
Ca sỹ thể hiện: Ngọc Sơn
Cuộc đời bạc tựa như vôi, người sang kẻ khó đôi nơi giờ xa mất rồi. Hôm nào người áo rách vai,quần tôi rách gối mà sao đến thân nhau hoài. Bây giờ người đã cao sang,chê ly rượu đế không thèm uống chung. Chê người,chê cả bạn.
Tác giả: Kiên Giang
Ca sỹ thể hiện: Minh Vương
Thầy Tử Lộ vào chầu Khổng Tử. Gục đầu nức nở khóc như mưa. Thầy ơi nhớ những ngày rau cháo muối dưa. Con đội gạo đường xa nuôi mẹ. 1. Nhưng hỡi ơi! Sau khi chiếm bảng khôi nguyên. Thì mẹ cha đã vội bước qua.
Tác giả: Chưa Biết
Ca sỹ thể hiện: Chế Linh
Thằng bé âm thầm đi vào ngõ nhỏ. Tuổi ấu thơ đã mang nhiều âu lo. Ngày nó sống kiếp lang thang. Ngẩn ngơ như chim xa đàn. Nghĩ mình tủi thân muôn vàn. Mẹ nó ra đi khi còn tấm nhỏ. Một chén cơm chiều nhưng lòng chưa.