Thương Hoài Góc Trời Quê

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Người có vào thăm lại cố hương. Xin ghé vào con phố nho nhỏ. Trước ngõ nhà ta hoa trắng lắm. Đêm về thơm ngát trời thương. Nhà cũ còn chăng lu nước mưa. Đưa nước bằng máng xối thân dừa. Ngụm nước ngọt lòng tha thuở.

Thao Thức

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Đêm nay gió lành lạnh. Xào xạc lá me xanh. Trở mình em thức giấc. Tên anh em gọi thầm. Giờ anh yên giấc mộng. Mơ người đẹp trong tranh. Nào hay người em gái. Thao thức mãi vì anh... ./. Gió trăng nào đưa lối.

Những Mùa Thu Thao Thức

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Ca sỹ thể hiện: Quang Minh

Từng đêm dài anh đốt cháy bao ước mơ. Trong giòng thơ, trên phím đàn, và trong tiếng hát hoang sơ. Em như ngàn xa khơi. Nước mắt mãi còn rơi. Dĩ vãng ái ân môi trên môi trong suối lệ mờ. Mặt trời vỡ như lời thề báo.

Mưa Sầu

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Ca sỹ thể hiện: Mai Thảo

Mưa sầu. Ngày đường nắng cũ. Phố rũ chiều vàng. Công viên lá đổ. Buồn bước lang thang. Một mình lặng lẽ. Nỗi sầu thầm mang. Đường nào lối rẽ. Chờ bóng người sang. Mưa rơi thì thầm. Đêm về mình tôi. Mưa gợi.

Guốc Tía

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Con đường hoàng hoa. Em mang hài lục. Con đường bạch cúc. Em mang hài hồng. Con đường sầu đông. Em mang guốc tía. Anh ngồi thấm thía. Cội sầu trổ bông. Em qua dòng sông. Áo em màu trăng. Em qua đồi vắng. Áo tím.

Duyên Phượng Hoa

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Một độ tôi ngồi thương khóc hoa. Cửa chiều hiu hắt nắng xuân tà. Nhớ người năm ngoái ngày xưa mãi. Nhớ nụ cười xuân thấp thoáng qua. Gửi sầu theo làn mây gió bay. Thời gian trôi mãi bóng hao gầy. Ðã từng đêm biếc tàn.

Độc Huyền

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Khép mắt ta nhìn em. Thấy em thật diễm lệ. Đứng trên ngàn sóng bể. Trấn át ngàn phong ba. Mở mắt ta nhìn ra. Thấy em là nốt nhạc. Trên dây tình ngơ ngác. Em là một điểm âm. Em nạm vàng chữ Tâm. Trên nền đêm biêng.

Đỉnh Nhớ 2

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Lấy chồng vừa mới hai năm. Mà nay ngăn cách, xa xăm đợi chờ. Tôi buồn, tôi khóc ngẩn ngơ. Bên bờ sông vắng thẫn thờ ngóng trông. Trông trời, trông đất, trông sông. Trông con nước chảy sao lòng đớn đau. Chồng tôi ở.

Đỉnh Nhớ 1

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Anh nằm trên võng đồi cao. Mắt em là đó vì sao trên trời. Đong đưa chiếc võng mình tôi. Trời ơi có biết là tôi nhớ nàng. Tình tôi gởi đến gió ngàn. Gió ơi xin vuốt tóc nàng đang hong. Giờ em tựa cửa bên song. Trông.

Chiều Bên Sông

Tác giả: Nguyễn Tuấn

Một chiều bên sông, làn gió lay liễu xanh lả lơi. Mặt nước lung linh ánh chiều rơi. Một chiều bên sông, nhìn cánh chim tung bay lưng trời. Lòng bỗng mơ xa xôi có ngày. Mình cùng bay tới phương trời xa. Một chiều bên.

2 Pages12>