Vợ Là Cái Túi Ba Gang

Tác giả: Hoàng Bảo
Vợ, vợ là cái túi ba gang
Tiền lương vô đó lại càng vơi đi
Vợ như là cái tivi
Lúc mà nhiễu sóng thì ta coi chừng
Gặp vợ tay bắt mặt mừng
Không nàng thái độ là đừng ăn cơm
Khen vợ chữ nghĩa phải thơm
Câu từ bay bổng không nhờn được đâu
Hôm xưa hàng xóm biêu đầu
Chỉ vì chê vợ mấy câu nhẹ nhàng
Anh em phải thật khẽ khàng
Để nàng phật ý là toang nóc nhà
Vợ tôi thùy mỵ nết na
Làng trên xóm dưới đều ca ngợi hoài
Nhưng mà họ ở bên ngoài
Chứ tôi bên cạnh đó bài lăng xê
Thực ra cũng chẳng dám chê
Nhưng mà rón rén ê chề chút thôi
Biết là vợ rất thương tôi
Nhưng có đôi lúc thôi rồi Lượm ơi
Tôi sai một chút kêu trời
Tôi say một chút buông lời ca than
Có hôm đập ghế, gõ bàn
Nghe như bản nhạc cơ hàn năm nao
Không vợ thì cũng ước ao
Có vợ lắm lúc thét gào vui tai
Vợ tôi như nắng ban mai
Như làn sương tỏa, như đài hoa thơm
Vợ tôi quý tựa gạo cơm
Ăn suốt ngày tháng không hờn đổi thay
Vợ tôi tựa quả bóng bay
Chơi đùa nó nổ có ngày gay go
Bên vợ tôi mất tự do
Nhưng mà có cả con đò yêu thương
Tôi mà cứ biết khiêm nhường
Đi thưa về dạ là bình thường thôi
Nhìn chung tất cả do tôi
Để cho vợ quý là ngồi ung dung
Đừng để vợ giận lạnh lùng
Coi như tự hại bản thân đến cùng
Vợ là cái túi ba gang
Tiền lương vô đó lại càng vơi đi
Vợ như là cái tivi
Lúc mà nhiễu sóng thì ta coi chừng
Gặp vợ tay bắt mặt mừng
Không nàng thái độ là đừng ăn cơm
Khen vợ chữ nghĩa phải thơm
Câu từ bay bổng không nhờn được đâu
Hôm xưa hàng xóm biêu đầu
Chỉ vì chê vợ mấy câu nhẹ nhàng
Anh em phải thật khẽ khàng
Để nàng phật ý là toang nóc nhà
Vợ tôi thùy mỵ nết na
Làng trên xóm dưới đều ca ngợi hoài
Nhưng mà họ ở bên ngoài
Chứ tôi bên cạnh đó bài lăng xê
Thực ra cũng chẳng dám chê
Nhưng mà rón rén ê chề chút thôi
Biết là vợ rất thương tôi
Nhưng có đôi lúc thôi rồi Lượm ơi
Tôi sai một chút kêu trời
Tôi say một chút buông lời ca than
Có hôm đập ghế, gõ bàn
Nghe như bản nhạc cơ hàn năm nao
Không vợ thì cũng ước ao
Có vợ lắm lúc thét gào vui tai
Vợ tôi như nắng ban mai
Như làn sương tỏa, như đài hoa thơm
Vợ tôi quý tựa gạo cơm
Ăn suốt ngày tháng không hờn đổi thay
Vợ tôi tựa quả bóng bay
Chơi đùa nó nổ có ngày gay go
Bên vợ tôi mất tự do
Nhưng mà có cả con đò yêu thương
Tôi mà cứ biết khiêm nhường
Đi thưa về dạ là bình thường thôi
Nhìn chung tất cả do tôi
Để cho vợ quý là ngồi ung dung
Đừng để vợ giận lạnh lùng
Coi như tự hại bản thân đến cùng
Đừng để vợ giận lạnh lùng
Coi như tự hại bản thân đến cùng
  • Nghe nhạc
Xem Video
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video
Người đăng: Biển Vắng
Bài này đã được xem 3 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4