Chó Mực Đầu Cáo

Tác giả: Viễn Châu
NÓI LỐI


Một bữa nọ tại miền âm phủ.
Đức Minh Vương đang ngồi ngự trước điện Sum La.
Gần tan buổi chầu bỗng có quỉ Dạ Xoa...
Dẫn vào trước án oan hồn một con chó Mực !


VỌNG CỔ


1/- Diêm Vương chưa kịp mở lời han hỏi Mực ta bỗng cất tiếng tru lên nghe du dương ai oán...khôn...cùng !
Nó cúi đầu lạy đức Diêm Vương rồi nước mắt chảy ròng ròng .
Ngưu Đầu - Mã Diện đứng hầu thấy vậy sốc tới tính nạt nộ lấy oai .
Nhưng đức Diêm Vương cản lại và ôn tồn hỏi chó mực rằng : " Nhà ngươi có điều chi oan ức ?
Cứ tự sự tỏ phân Trẫm sẽ lấy lượng biển trời rồi oan ưng sẽ liệu bề phân xử !"

2/- Khi ấy chó Mực vội vàng lau nước mắt rồi cúp đuôi ngồi xuống bên thềm.
"Muôn tâu đức Minh Vương ! Nỗi ức oan xin biện bạch trước điện tiền .
Vả chăng trong hàng lục súc dẫu chưa dám ví mình có công bằng anh Ngựa , anh Trâu .
Nhưng cũng chưa đến đổi ăn hại bằng anh Dê , anh Lợn !
Thế mà không hiểu tại sao trên trần gian họ nỡ lòng nào bắt tôi
dồn vào bao bố rồi đem trấn nước và rũ bạn bè ăn thịt tôi cho đành tâm ?!"

3/-Diêm Vương nghe qua liền vỗ bàn hét lớn : " Bớ con hắc cẩu kia ! Mi mới là kẻ ngoa ngôn xão ngữ dữ a...
Trên trần gian thiếu chi cao lương mỹ vị , có ai lại ăn thịt chó bao giờ ?"
Chó Mực liền dập đầu dưới bệ đáp rằng : " Tâu đức Minh Vương ! Kẻ hèn này tuy là súc vật mặc lòng chớ thề giữa hai bên vai vác khi nào nói dối ?"
Diêm Vương day qua hỏi mấy vị phán quan :"Nó nói vậy mà có thật không phán quan ?"
Phán quan bèn lật sổ ra coi một hồi rồi quì xuống tâu rằng :
" Tâu đức Minh Vương ! Con chó Mực này nói không ngoa, trên dương thế quả thật có người ta ăn thịt chó!"
Diêm Vương kinh ngạc một hồi lâu rồi phán rằng : " Vậy chớ tự sự làm sao ?....
Hắc cẩu mi cứ bình tâm phân tỏ cho Quả nhân đây sau trước hãn tường ! " (-)


NÓI LỐI


Chó Mực nghe hỏi liền lim dim cặp mắt .
Nó nhớ lại những hành vi độc ác của người ta .
Đó rồi nó mới vội vàng quì xuống phân qua ...
"Xin Thánh Chúa hải hà minh xét !"


VỌNG CỔ


4/- Trước hết họ đốt rơm cho có lửa ngọn rồi đem tôi hơ lên và lăn qua trở lại ...cho...đều !
Đến khi da cháy vàng tươi và mỡ chảy xèo xèo .
Trong lúc đó thì họ lo cho sẵn đủ đồ gia vị . Nào : Xả , ớt , củ hành , đậu nành , đậu phộng , dừa khô, tương Tàu , nấm mèo , chuối cây , lá cách...I , đừng có thiếu món chi hết đó nghe !
Thịt Cầy ướp bột Cà ri .
Thì mười chai rượu công - xi cũng không cũng không còn !

5/- Đến như các món ăn thì họ làm đủ thứ nào xào lăn , quay chảo , đúp lò .
Họ còn bảo rằng : " Hắc cấu bổ tâm còn Huỳnh cẩu thì bổ tùy "
Cho đến huyết thì họ đánh tiết canh, lòng thì đem chưng hột vịt , mỡ chài thì gói lá cách.
Ba sườn thì ướp Ngũ vị hương . Mỗi khi đem nướng lên thì trời ơi ! ...
Mùi thơm bay ngào ngạt thật không có thịt chi mà so sánh cho bằng !"

6/- Diêm Vương nghe vỗ bàn hét lớn : " Thôi, thôi , thôi ! Nhà ngươi đừng nói nữa, Trẫm khổ tâm lắm rồi !"
Chó Mực tâu thêm : " Tôi còn chưa kể món hầm mục măng để chan với búng nữa !"
Diêm Vương quát to : " Thôi, câm mi lại ! Nội cái việc mi tả sơ sơ Trẫm đã chảy nước miếng tự nảy giờ rồi.
Ngưu Đầu - Mã Diện đâu ? Hãy lôi nó ra khỏi điện Sum La và đuổi nó đi cho khuất mắt !
Nếu nó còn chàng ràng trước mặt Trẫm thì Trẫm sẽ bảo quỉ Dạ Xoa làm thịt bây giờ !" (-)
Khi con chó Mực bị đuổi đi nó lũi thũi một mình và gật đầu nó tự bảo :
" Thịt ta ngon lạ , ngon kỳ ?
Diêm Vương còn chịu huống chi người phàm .(-)

Bài hát trong album

  • Nghe nhạc
Hát karaoke Các câu hỏi thường gặp về chức năng Hát Karaoke
Bài hát này chưa có karaoke.
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: luynhvu
Người sửa: Cát Bụi
Bài này đã được xem 24189 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4