Tứ Phủ

Tác giả: Nhạc Hồ Hoài Anh, lời Ngân Vi
Run run ngọc vỡ con tim này
Ai thêu gấm lên đồi hoang vu
Đào phai mấy kiếp thân em đoạ đày

Đời gập ghềnh thuyền tình chòng chành chao nghiêng
Đành vùi mình vào chốn linh thiêng
Nam mô a di đà
Người phụ người bạc tình phận này chua cay
Này trời kia người có ai hay, hỡi khắp thế gian

(A a a i i a a, a a a i i a a)
Em khóc cúi mặt Cửu Trùng Thiên
(A a a i i a a, a a a i i a a)
Nơi đây đại ngàn em chờ thiên thu
Nơi đây đại ngàn em chờ thiên thu
Trách phận vô duyên

Mênh mênh mây nước không trôi về nguồn
Như anh không đến bên đời hoang vu
Và em đã biết kêu tên nỗi buồn

Ngày nhặt mình nhặt từ chuyện tình chao nghiêng
Lời tự tình dài suốt đêm riêng
Nam mô a di đà
Người miệt mài dệt mộng, dệt trời khơi xa
Vội vàng người đã quên ta, hỡi khắp thế gian

(A a a i i a a, a a a i i a a)
Em khóc cúi mặt Cửu Trùng Thiên
(A a a i i a a, a a a i i a a)
Nơi đây đại ngàn em chờ thiên thu
Nơi đây đại ngàn em chờ thiên thu
Nơi đây đại ngàn em chờ thiên thu

Em nơi đại ngàn, anh tận miền xuôi
Ngày nhặt bóng mình, đêm dài không nói
Anh vào rừng sâu, em nằm ngang núi
Nỗi buồn gọi em mà anh chưa tới
Tóc em thốc ngược thổi tung bầu trời phủ mờ mặt đấy
Anh còn xa khơi, nước không về nguồn, nước bỏ mây trôi
Anh chẳng về em, anh đi rất vội
Em ngửa mặt lên, khóc Cửu Trùng Thiên
Em cúi đầu xuống chuyện mình chao nghiêng
Phận mình vô duyên, phận mình vô duyên
Phận mình vô duyên, phận mình vô duyên
Phận mình vô duyên, phận mình vô duyên
Phận mình vô duyên, phận mình vô duyên
Phận mình vô duyên, phận mình vô duyên
  • Nghe nhạc


Xem Video
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: Bằng Lăng Tím
Người sửa: VŨ ĐẠI PHÁT
Bài này đã được xem 930 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4