Tác giả: Nguyễn Duy Anh
Đêm lặng lẽ mình em. Nỗi nhớ trên con đường xưa, tình yêu chúng mình. Bàn tay em đã quá lạnh lẽo. Hơi ấm quanh em dường như dần phai đi hết. Thôi từ đây mình sẽ chẳng thể yêu thương gì nhau. Còn mong nhớ gì. Tình đôi ta.