Verse 1:
Ngày con xa mẹ hiền, lên đô thành đi tìm công danh.
Ngồi trong căn trọ buồn, con càng thương và nhớ mẹ ơi.
Nơi chốn trời xa phồn hoa ngựa xe, náo nhiệt không người quen.
Verse 2:
Nhà tranh cơm canh chiều, nhưng ấm lòng tình mẹ thương con.
Giờ con xa mẹ rồi, để mẹ ngày dãi nắng dầm mưa.
Đêm nhớ thương con đèn chong mong con, nay tóc mẹ bạc phơi.
ĐK:
Mẹ ơi, mưa gió chiều nay, bên mái nhà tranh, vách lá dột xiêu.
Mẹ ơi, nơi chốn trời xa, mẹ có bình an, xót xa nhiều mắt con lệ rơi.
Verse 3:
Ngày mai con sẽ về bên mẹ hiền thương nhớ nào nguôi.
Từng đêm con nguyện cầu mong mẹ hiền sống mãi cùng con.
Hạnh phúc làm sao vòng tay mẹ yêu ấm êm tràn đầy.
🎶 Điệu lý con sáo gò công:
Đêm nằm nghe bao điệu hát ru
Con nhớ thương mẹ hiền một mình quê nhà nắng mưa
Bao đêm gió sương tóc xanh kia phai màu.
Thương làm sao mẹ hiền của con
Đêm đã khuya sao mẹ vẫn ngồi chong đèn ngóng trông.
Thương nhớ con đêm này xa xứ quê người mình con
Con sớm mau quay về chăm sóc mẹ hiền thân yêu.
Con về đây sao lòng xốn xang.
Ôi đớn đau tâm hồn, nhìn mẹ lòng đầy xót xa
Thương tóc trắng bay, lưng còng thêm mắt mờ.
Đêm cầu mong ông trời xót thương.
Xin hãy thương mẹ hiền, để mẹ sống đời với con.
Đi khắp thế gian này
Không thể tìm được mẹ đâu
Con sẽ luôn bên mẹ
Hạnh phúc quây quần bên nhau.