Hạt bụi vô tâm còn nhớ hương đất quê
Huống chi là mình
Đời người trăm năm bôn ba trong mưa nắng
Theo sương gió ngược xuôi
Để rồi một hôm bỗng ngồi khóc thầm
Nhìn hạt bụi trắng âm thầm
Quay về cố hương
Chiều chiều nơi xa ngồi nhớ hương đất quê
Nhớ tiếng ru buồn buồn
Đời người trôi nhanh, tâm tư chưa trong lắng
Sương tóc trắng bờ vai
Nắng chiều đìu hiu nỗi lòng mây trời
Mơ làm hạt bụi nhỏ âm thầm
Bay về chốn nằm nôi
Mơ về quê, trên mép đê
Ngắm dòng sông đều trôi ôm tiếng ru
Tháng năm hoài hương
Bềnh bồng rong chơi cùng mây cùng gió
Khung trời thơ trong giấc mơ
Tiếng ầu ơ còn vương sâu đáy tim
Hạt bụi long lanh
Nhớ đất xưa, nhớ hương nôi
Trông ngóng về quê xa.