Lặng ngồi mòn mỏi đón Thu sang
Rừng cây sân trước lá chưa vàng
Thơ thẫn vào ra đôi mắt mỏi
Lòng riêng, riêng nhớ, nhớ mơ màng
Một lần, lần cuối ngó ra hiên
Cánh chim ngược gió trĩu ưu phiền
Như ngỏ cùng ai niềm nhung nhớ
Thu của muôn người đâu ai riêng
Bao lần lá đổ báo Thu sang
Bao lần ngồi đếm những lá vàng
Lá rơi từng cánh rồi từng cánh
Mầu nắng còn vương chút muộn màng.
Muộn màng gió cuốn ở ngoài hiên
Khe khẽ đâu đây những ưu phiền
Se sắt tâm lòng người lữ thứ
Thu của muôn người, Thu rất riêng...