Tác giả: Nhạc Lê Mạnh Trùy, thơ Kim Thành
Em đang đi giữa trời Hai Tháng Tám. Ngày Anh vào đời rộn rã yêu thương. Của Mẹ của Cha và gió muôn phương. Anh đã đến chờ em Anh đâu biết. Tha thiết chợt về dòng sông ký ức. Em nghe lòng nhớ quá Nha Trang xưa. Nhớ những.
Tác giả: Nhạc Lê Mạnh Trùy, thơ Tôn Thất Phú Sĩ
Biển ơi! cho ta màu áo. Đẹp như lòng mới vào đời. Đêm về lang thang bãi cát. Mà hồn bay bổng ngoài khơi. Biển ơi! sao ta cứ gọi. Tàu đi biền biệt không về. Đời ta chỉ là bọt sóng. Tan rồi sau kiếp đam mê. Biển ơi! cho.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Gió căng buồm, cơn sóng vỗ về. Bóng người viễn xứ, ngàn khơi khuất xa. Bồng bềnh trôi, bốn phương nơi nào ẩn trú. Đời về đâu, ră nát tim người hoài hương. Chim trời bay tiếng kêu vang về làng cũ. Thương giùm ai mảnh đời.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Bỗng một hôm em trở thành quả phụ. Con tim buồn ủ rũ phủ hoàng hôn. Nhắm mắt lại nghe thủy tinh đổ vỡ. Ngước mặt nhìn trời bóng tối vây quanh. Anh nằm đó lặng im lời giã biệt. Em áo tang ngất lịm mảnh hồn hoang. Cúi.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Anh đã đến cùng em không hẹn trước. Mùa xuân nào cỏ xanh mượt bờ dâu. Mây trên cao bỗng vội vã tan mau. Và nắng mới trải dài bao mộng ước. Từ muôn thuở "câu đá mòn nước chảy". Mà tình anh thì mãi mãi không phai. Dĩ vãng.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Em buồn trong tiền kiếp. Trời chợt đổ mưa rơi. Lá vàng bay chơi vơi. Ai về đâu bất chợt. Tiếng hát buồn kiêu sa. Cánh chim ngàn bạt gió. Ngày xanh thêm nỗi nhớ. Phủ kín tình đôi ta. Khung trời chưa chia xa. Đàn u hoài.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Có những sợi tình suốt đời không gặp. Bỗng thình lình rớt xuống thật dễ thương. Cho nước sông Tương sóng cuồn cuộn chảy. Trần gian buồn dâng khúc nhạc thần tiên. Em, ngọn gió hồng hoang mềm hơi.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Lòng xao xuyến bâng khuâng nỗi nhớ giăng đầy. Đà Nẵng đó cơn mơ dậy lên thiết tha. Con đường thân thương phố cũ, êm đềm một thuở xuân xanh. Khung trời thơ ngan ngát, thoáng hương xưa như còn ngỡ ngàng. Hồn thao thức chơi.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Ngồi trông sóng nước dạt dào. Nhớ về cái thuở năm nào xa xưa. Lả cành mấy ngọn đong đưa. Đảo Dừa Hoang ấy những trưa đợi chờ. Không hò hẹn, chỉ bâng quơ. Thư tình ai thả lửng lơ hiên trường. Hồn.
Tác giả: Nhạc Lê Mạnh Trùy, thơ Hải Đà
Đêm lữ thứ soi tâm qua nghiệp ảnh. Hồn phiêu du thả mộng trải đồi trăng. Lòng uẩn khúc một đời chưa gột rửa. Thân phận người tự hỏi biết buồn chăng? Mãi triền miên nhìn khung trời tuế nguyệt. Tình hư không dạo giữa dãi.