Đời xa tôi, tình xa tôi đành bỏ tôi rồi
Đời bôn ba, tình xa hoa người mới xa người
Nay ta còn lại trong dĩ vãng
Với những ngày vàng son êm ái
Phút chốc thành bờ mây phiêu lãng về xa xôi.
Đường em đi, hồng đôi chân người đón em về
Đường tôi đi mờ hơi sương vực đá rêu mòn
Tôi xin đời một hai tấc đất
Cho tôi đặt bàn chân trong đó
Nhưng sao đời đành xô tôi ngã khỏi vùng yêu thương.
Đến với nhau rồi đi, đắng môi khi biệt ly
Tấm áo thay thật nhanh, tình hồng tung đôi cánh
Vì tình đời thường lầm lỡ nên tình người thường đổ vỡ
Giấc mơ đầu qua mất rồi giờ mình nghe bơ vơ.
Bạn thân ơi, người yêu ơi giờ bỏ tôi rồi
Để tôi đi về đơn côi lạc lõng trên đời
Tôi mong đợi một tình thân mến
Đến xoa dịu hồn tôi khô héo
Đếm tháng ngày nhiều đêm tôi khóc bởi người xa tôi.
(*) NS Diên An có bài "Người Xa Người" (Có một người vừa lỡ duyên đầu...) nên nhiều nơi, cả ở trang này, nhầm là tác giả của bài này.