Cánh lục bình trôi xuôi
Lắt lay giữa dòng mai biết về đâu
Tím hoa tươi màu trong ánh hoàng hôn
Biết mai đây màu thủy chung có còn thắm.
Xuôi về miền đất mới.
Có chăng nơi này mơ ước ngày xanh.
Sắc hoa hiền lành, trong gió mỏng manh
Biết đâu dòng đời khổ đau cuốn vào vết sầu.
Dòng sâu đâu biết đục trong, sa lưới tình si ai đã bủa vây.
Em đắm mình trong cơn khát tình thương diệu kỳ
Ngờ đâu giây phút biệt ly, em hóa đảo điên theo bóng người đi
Nỗi nhớ triền miên theo sóng muộn phiền xô nhau.
Thế gian đầy khổ đau? Nuối tiếc tình xưa bao nhiêu cho vừa, nếu lúc gặp nhau không mang dối lừa, tình ta có khác?
Khúc ly biệt tan nát, níu kéo được đâu yêu thương muộn màng, thoát kiếp tình si sau cơn bẽ bàng, người xa ngút ngàn.