Em yêu anh, nhưng lại không thể nói
Vì tình yêu ấy, đã đến như trong giấc mộng
Mỗi lúc bên anh, tim lại thêm bối rối
Nhìn ánh mắt của anh... khiến em chẳng thốt nên lời.
Dẫu biết trong tim, bao điều chưa thể nói
Vì sợ đánh mất, nên em cứ im lặng
Nhưng dẫu mai sau, có ra sao đi nữa
Em chẳng muốn mình... cứ mãi ôm mộng mơ.
ĐK:
Và em yêu anh, yêu anh nhiều hơn em từng nghĩ
Dẫu chẳng biết anh có yêu em thật lòng
Chỉ mong một lần, được nói ra tiếng lòng
Cho thanh xuân này... chẳng vương niềm tiếc nuối
Dù mai sau anh không còn bên em
Em vẫn giữ mãi ở sâu trong tim này
Và nếu chẳng thể, cùng anh... đi đến cuối con đường
Thì ít ra.... em cũng đã... từng biết yêu.