Lá leo lên tường, lá rụng ngoài sân
Ai mua nỗi buồn, tôi bán cho người ơi
Nỗi buồn của tôi, chắc người chẳng hiểu đâu
Vì là nỗi buồn của chuyện tình trái ngang.
Chuyện rằng ngày xưa, tôi yêu người hết lòng
Dâng cả tấm chân tình mong hạnh phúc dài lâu
Nào ngờ đâu lá xanh rồi cũng úa
Trái tim người thay lòng, phụ tình tôi .
Người ơi! Một đêm trắng trời
Cô đơn một mình bên chiếc giường lạnh vắng
Hỏi rằng tôi đã làm sai
Hay tại người chẳng còn yêu tôi nữa
Thương thay cho tôi khi trót yêu người
Trót dại khờ nên giờ đành thế thôi.
Yêu rồi mới biết tình như lá rơi
Theo cơn gió buồn xa mãi cuộc đời
Lá rơi cuối trời, lá buồn không nói
Như cuộc tình tôi giờ xa mất người rồi.