Có Duyên Không Nợ

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986

Trời đã định cho mình gặp gỡ. Nhưng tại vì không nợ đành cam. Sống nơi tục thế cõi phàm. Đâu là bến đỗ mà ham muốn nhiều. Ân ái cũng thoảng phiêu phai nhạt. Bởi kiếp người hạt cát phù vân. Cạnh bên ngỡ tưởng như gần. Ai.

Cũng Thường Thôi

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986

Em trở về nơi phố cũ không anh. Bao cảm xúc tròng trành len nhịp thở. Lời ước hẹn lúc xưa người chẳng nhớ. Để mình ta dang dở mối tơ sầu. Tự khi nào ái nghĩa bỗng chìm sâu. Nghe rệu rã xen một bầu tâm sự. Ai thấu được nỗi.

Đành Chấp Nhận

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986

Em chấp nhận trả anh về nơi ấy. Dẫu đau lòng nhưng lại thấy bình yên. Trái tim đơn cố nén những muộn phiền. Mình thua thiệt đành miên trường quạnh quẽ. Em chấp nhận ôm phần côi bóng lẻ. Quên tình xưa lỡ chạm khẽ bên.

Đành Giả Vờ Quên

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986

Em chạnh bước giữa đêm trường phố nhỏ. Rét tâm hồn bởi cơn gió mùa đông. Thiếu bóng anh hoa lá cũng phai nồng. Mình đơn lẻ chốn hư không trời đất. Nhiều lúc ước một mối tình chân thật. Nhưng dễ gì cuộc sống rất chua.

Đêm Cô Quạnh

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986

Màn đêm xuống cô đơn buốt lạnh. Mối tơ hồng gãy gánh buồn giăng. Canh khuya dõi bóng chị hằng. Hỏi đời thế tục còn chăng thanh nhàn. Khi nợ hết tình tan phải chịu. Cam đắng lòng chẳng níu kéo chi. Tiếc thương cái thuở xuân.

Dĩ Vãng Buồn

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986

Ngày xưa biệt cách quê nhà. Cũng vì những chuyện xót xa trong đời. Chân trần lang bạt nổi trôi. Đau thương kìm nén từng hồi khó phai. Trải qua bao chặng đường dài. Vết hằn năm đó cứ cài buồng tim. Xa nơi đất mẹ kiếm.

Dĩ Vãng Vương Sầu

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986

Ta mê mải lục tìm trong ký ức. Sợi ân tình hư thực vốn nhòa phai. Mà lâu nay cõi dạ cứ miệt mài. Gom kỷ niệm từng chia hai lối mộng. Người xưa đã xóa tan niềm hy vọng. Xua lời thương cháy bỏng thuở hôm nào. Của một thời.

Duyên Mình Với Ta

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986

Em khẽ hỏi ta -mình duyên bèo nước. Liệu khi nào sẽ thấy được niềm vui. Hạnh phúc chăng hay bão tố dập vùi. Để cô quạnh ngậm ngùi gom ký ức. Rồi tủi hẩm xót xa ghìm lòng ngực. Bởi người yêu lỡ vứt bỏ hẹn thề. Mà phương này.

Gieo Quẻ

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986 & LuuHoangLuu

Quẻ đoán là do ruộng quá lầy. Nên nghèo mãi bám khổ hoài vây. Bùn se buổi hạn rêu chùm kín. Đất ẩm hồi mưa cỏ mọc dầy. Mộng khá nên tìm anh giỏi nạo. Cần sang nhớ mượn lão ham cầy. Mầm gieo chính vụ bông tròn mẩy. Hụt giống.

Giọt Lệ Tình

Tác giả: Yêu Thoáng Qua 1986

Giọt lệ nào ướt đẫm trái tim em. Theo năm tháng mi nhèm nghe xót chạnh. Ai thấy được cõi hồn luôn trống quánh. Suốt miên trường đớn lạnh rệu rời đau. Giọt lệ rơi cũng bởi nghĩa phai màu. Gieo tủi hẩm nát nhàu hằn suy.