Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Mộc San
Tôi yêu Sài Gòn khi xưa trong nắng xuân về. Trường tan bao áo trắng, bao tiếng cười. Đi dưới hàng me xanh rền vang tiếng ve. Tia nắng xuyên qua lá cành theo bước chân. Tà áo trắng thướt tha, ôi đẹp sao. Tôi yêu Sài Gòn khi.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Mộc San
Ngày tháng năm trôi. Tình hấp hối rồi tình ấy phôi phai. Còn chút bâng khuâng chơ vơ. Và hiu hắt trong đôi mắt. Hai tâm hồn cố nhân. Vầng trán nhăn nheo. Nhìn cơn gió xua đường mây xưa. Về hai lối đơn côi. Còn chút hương.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Mộc San
Mình đã xa nhau. Lối mòn quen sương giăng mịt mờ. Ngày tháng trôi mau. Nắng thu buồn chợt đến lại đi. Tình như lá thu ươm vàng. Nằm im nghe lòng người. Trên bước đường trượt chân lạc lối. Hờ hững chi em. Lá vàng rơi mây.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Mộc San
Đêm nay tình rơi mất rồi. Ngồi buồn bơ vơ. Có ai thấu rằng. Vầng trăng chợt khóc. Buông lời trách móc. Gió đưa tình trôi rơi vào hoang vu. Trăng treo một chiếc bóng sầu. Một mình canh thâu. Đếm con sóng buồn. Thời gian lờ.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Mộc San
Người lại về trong giấc chiêm bao. Cho lao xao tình xưa héo mòn. Đã lâu rồi bóng trăng gầy già nua. Người như chiếc lá, tình là gió lay. Tháng năm dài cuốn phai màu yêu. Tình ngày nào môi mắt bên nhau. Trao câu yêu niềm.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Mộc San
Về lại đây một mình trên con phố xưa. Về lại đây đong đưa một thoáng xuân tình. Lòng lao xao chợt thấy chút bơ vơ. Một mình tôi lẻ loi trong chiều xuân mới. Gió lay tình mây. Làn môi thắm lay tình tôi. Một mình trong nắng.
Tác giả: Thế Đăng
Ca sĩ: Mộc San
Tìm về bao sắc màu. Dòng thời gian mãi lang thang. Mãi trôi đều qua những cuộc tình. Là màu hồng thắm. Trong mắt long lanh. Năm tháng xuân nồng. Là màu vàng tươi. Của chùm hoa nắng. Vừa chớm bình minh. Tình trần qua tháng.