Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Ngày xưa hoa nắng sân trường, mùa hạ sầu vương. Gió đong đưa lá me xanh, mơ tà áo bay. Phượng thắm đỏ đôi môi thơm chiều ngát. Thầm trong ước mơ trao nhau nụ hôn. Đôi guốc khua vang đường chung bước, xôn xao tim người. Giọt.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Bao ngày tháng thanh xuân lỡ làng trôi. Nào em có hay mùa thu đến nơi. Bao ước mơ dần lìa xa. Đôi mắt em rơi hàng lệ. Tình yêu là men đắng. Mưa buồn lất phất trên phố thênh thang. Âm thầm từng đêm bồi hồi thao thức. Mùa.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Bâng khuâng hương tình chiều xuân ngan ngát. Màu nắng nguyên sơ tóc em phiêu bồng. Người đi gió mây ngỡ ngàng. Hoa đào thương tiếc mơ xuân hồng. Tơ vương cung trầm buông khúc ly hương. Sầu giăng đầy hồn lạnh tim buốt.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Nhẹ bước chân em. Dáng đi khe khẽ. Cỏ lá xanh mềm. Tóc xõa bờ ngang. Dịu gót sen vàng. Tình anh thầm lắng. Gió khuya biển đầy. Em về biển mộng. Trao nhau tình gầy. Mênh mang tiếng sóng. Dội mãi hồn nhau. Trao nhau tình.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Nhớ yêu người xưa. Tình trong cõi mơ lung linh ảo huyền. Trời mây hắt hiu trơ vơ mộ sâu. Vàng thu lá rơi ngập lòng tả tơi. Hồn dâng xót xa. Người đi chia cách thương đau triền miên. Mây trắng phiêu du thiên thu ngậm.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Đồi trăng sương đổ chập chùng. Sông lồng bóng nguyệt vào khung tưởng hoài. Lá vàng rơi, ngỡ dáng ai. Rừng khuya khua động gót hài thiên thu. Tiếng thu hay ngỡ tiếng lòng. Mà se thắt dạ mấy vòng ngũ cung. Người đi sương.
Tác giả: Nhạc Lê Mạnh Trùy, thơ Vương Ngọc Long
Mai về ghé bến Hàn Giang. Hỏi con đò cũ ngỡ ngàng lắm không ? Nắng tàn rơi rụng trên sông. Khói lam chiều lẩn khuất đồng cô thôn. Nhớ em Đà Nẵng sắt son. Bao năm vó ngựa chưa mòn gót xanh. Năm chày, tháng lụn trôi.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Làng quê xưa sóng nước bồng bềnh mênh mang bến sông. Ta vẫn mơ ngày thơ hiền dịu quẩn quanh trí nhớ. Bờ đê hàng cò bay lũy tre xanh. Tim mỏi mòn nỗi thương vời cố hương. Xa đồng lúa ngát thơm người ngẩn ngơ chim khuyên hót.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Ai về qua xóm cũ. Quạnh hiu vườn xưa, tàn phai lá vàng. Thu chất ngất tim sầu. Lá rơi bên thềm, loang loáng chiều sương. Vườn thu tình nhân đêm trăng lặng gió. Mưa lất phất rơi lạnh gót chân mềm. Võng đưa thương lời ru.
Tác giả: Lê Mạnh Trùy
Ta gặp nhau năm mười bốn tuổi. Một sáng mùa xuân. Nắng vàng rực rỡ. Mắt anh cười không gian rộng mở. Thầm chuyên chở một tình si. Rồi em đi. Hải Vân cách trở. Anh dẫn lối bước vào. Gỏ cửa hồn em. Bằng lá thư đầu xôn xao.