Gặp Người Mẹ Bàn Cờ

Tác giả: Xuân Hồng
Phường Bàn Cờ.
Bàn Cờ đã có tự bao giờ.
Tôi hỏi người mẹ già mái tóc đã bạc phơ.
Mẹ nhìn ra xa xăm để cố nhớ lại
nhìn tôi giây lâu mẹ mới nói
nhắc chuyện bây giờ mà ngỡ như trong mơ.

Mẹ trả lời.
Bàn Cờ đã có tự lâu rồi khi tuổi mẹ còn trẻ
lúc ấy mẹ đã nghe tự ngày xưa nơi đây
rừng hoang vắng bọn giặc Tây
vô đây để cướp phá chính tại nơi này
từng chở che cho dân ta.

Kể từ khi có Đảng tiền phong
người dân nghèo bước theo cùng tranh đấu
giành lại từng manh áo chén cơm.
Năm ấy mùa thu lòng dân uất hận căm thù.

Người Bàn Cờ đứng lên cùng đất nước
giành độc lập tự do hạnh phúc ấm no
cuộc đời vui chưa mãn mùa trăng
giặc hung tàn nhóm lên lửa chinh chiến
người Sài Gòn gươm súng tiến lên đường
ở giữa thành đô lòng dân hướng về Bác Hồ.

Mẹ Bàn Cờ thắp lên lửa yêu nước
và mở đường dẫn bước các con đi Mẹ kể rằng.
Bàn Cờ giặc đốt đã bao lần cướp
của người nghèo nàn nước mắt và mồ hôi
hận thù quân xâm lăng bè lũ bán nước
đợi thời cơ xông lên đường ra phiá trước
cắm ngọn cờ rực rỡ trên quê hương ta.

Mẹ đợi chờ từng đêm thao thức ngồi may cờ
chuông điểm dài từng giờ phố vắng ngủ nằm mơ.
Một mùa xuân bao năm hằng mong ước
những người con ra đi vì đất nước
sắp trở về gọi tỉnh ai đang cơn mê.

Một ngày xuân gió nổi cờ bay
đoàn quân về phá tan màn đen tối
đường Bàn Cờ mở lối đón quân ta.
Bom súng rền vang giặc đang khiếp đảm kinh hoàng.

Mẹ Bàn Cờ vẫn ngang dọc trên phố
giặc chạy rồi lại nhớ đến các con.
Mẹ cười vui mắt vẫn nhìn tôi
rằng qua rồi khổ đau và đen tối.
Đường mở rồi thẳng lối tiến lên mau
năm tháng dài lâu mà như mới tự hôm nào
mẹ Bàn Cờ chúng tôi hằng yêu mến
tuổi đã già vẫn đến với các con.
  • Nghe nhạc
Bài hát này chưa có nhạc nghe.
Hát karaoke Các câu hỏi thường gặp về chức năng Hát Karaoke
Bài hát này chưa có karaoke.
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: Cát Bụi
Người sửa: Black Sea
Bài này đã được xem 4791 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4