Cho Tôi Lang Thang

Tác giả: Chưa Biết
Ngày lang thang
Trong cơn mơ
Không veston không cà vạt
Không nhiều Than Thở
Dẫu mình hay mơ về Đà Lạt
Đi cho vai áo bạc màu
Những hành trình dài
Để khi ta thay áo mới
Nhìn lại đã thành hình hài
Không có đường nào khó
Chỉ có chân ngại lối xa
Cuối con đường dần ló mặt trời lên
Xua màn tối qua
Nắng ươm ta màu đời
Mai ta mọc thành cây cao
Và khi gió ru ca cội nguồn
Ôi mình hôm qua đây sao
Vẫn bước đi cười trên môi
Làm giấy thông hành
Gói gém câu ca vào trong hành trang
Vì thiếu nó thấy không đành
Chất thêm chút bình yên
Gói lại bằng tình duyên
Ta đi tìm mắt bão đời
Vì trong cơn bão mới nhẹ lòng mình yên
Cho riêng ta lang thang thôi
Để nhạc đời không lạc điệu
Lòng người sâu vời
Như bầu trời ai đo đạc liệu
Xa bao nhiêu
Giữa con đường vắng nắng tan hoang
Ngày nào còn khát
Thì ngày đó ta còn lang thang
Nơi nhân gian sum vầy
Em có nghe thấy
Tiếng réo gọi tâm hồn
Ngân vang đâu đây
Nơi nhân gian sum vầy
Em có nghe thấy
Tiếng réo gọi tâm hồn
Ngân vang đâu đây
Nếu em hỏi cho đến bây giờ
Tại sao anh vẫn lông bông
Vì anh muốn khoác bụi lên mình
Cho tâm hồn đỡ tồng ngồng
Vì cuộc đời công bằng
Cũng chỉ một lần để sống
Người ta mơ nhà mà cửa
Còn anh mơ núi mơ sông
Rồi cũng sẽ đến một ngày
Tóc như mây mờ trắng xoá
Rồi sẽ tiếc khi trở về già
Tuổi đời bây giờ ngắn quá
Thanh xuân ngủ vùi chăn ấm
Đời như mãi mùa đông
Nên anh trải đời trong nắng gió
Như con thú hoang sổ lồng
Đường nào đi được hết
Trán nào còn nhăn mãi
Muốn cùng em hút chung điếu thuốc
Để khói mù cả Căng Chải
Vì đất nước mình còn lạ
Cần chi đâu nước ngoài
Đặt chân lên tất cả mọi miền
Là ước mơ ta ước hoài
Chẳng cho mình là lãng tử
Đã đi được mấy đâu
Chẳng cho mình là nghệ sĩ
Đã viết được mấy câu
Chẳng tự do đến mức
Buông lơi như dsk
Nhưng nếu một ngày đôi chân ngừng lại
Thì thà anh đi chết ngay
Nơi nhân gian sum vầy
Em có nghe thấy
Tiếng réo gọi tâm hồn
Ngân vang đâu đây
Nơi nhân gian sum vầy
Em có nghe thấy
Tiếng réo gọi tâm hồn
Ngân vang đâu đây
Đi với anh đến cùng trời cuối đất
Và để nếm yêu thương
Không dùng lời muối mật
Mình sống chẳng tự cao
Hay việc gì phải cúi mặt
Đi đi em còn do dự trời tối mất
Và anh đưa em đi
Đến nơi ít người qua
Nơi vầng trăng mỏng
Cong veo tít trời xa
Nơi những vì sao
Chẳng phải nép sau nóc nhà và
Nơi đặt lưng xuống
Đầu chẳng nặng chuyện ngày qua
Có đường cong như mi em,
Có đường thẳng như sống mũi
Có đường ngắn có đường dài
Đi về đâu ai đoán nổi
Anh sẽ đưa em qua hết
Cho tóc bạc đi vì bụi
Vì có gian khó có mệt nhoài
Ta mới tạc ghi vào cội
Đi với anh
Và tạm quên chuyện tương lai
Giờ đây quan trọng với anh là
Tóc em còn đương dài
Môi em còn nồng thắm
Và mắt em như sương mai
Đi thật xa để khi trở về
Biết chắc mình thương ai
Cho tôi đi theo với
Nơi em đi về
Về nơi đẹp trời hơn
Tràn đầy đam mê
Tôi quên đi năm tháng
Yêu thương không còn
Cần thêm mùi rượu vang
Và đồ ăn ngon
Vì ngày lang thang vẫn còn dài
Nên ta không kéo ga thật sâu
Vì đôi chân và mặt đường
Vốn dĩ nó không xa được nhau
Vì lá thì rơi sương thì đọng
Đá bất động người thì đi
Nên tóc còn xanh máu còn nóng
Nằm một chỗ để làm chi
Vì lá thì rơi sương thì đọng
Đá bất động người thì đi
Nên tóc còn xanh máu còn nóng
Nằm một chỗ để làm chi
Và nằm một chỗ để làm chi
Và nằm một chỗ để làm chi
  • Nghe nhạc
Hát karaoke Các câu hỏi thường gặp về chức năng Hát Karaoke
Bài hát này chưa có karaoke.
Muốn đăng video của bạn? Đóng góp video

Ý KIẾN BÌNH LUẬN

Người đăng: Bằng Lăng Tím
Bài này đã được xem 52 lần.
  • Hình số:
  • 1
  • |
  • 2
  • |
  • 3
  • |
  • 4