Con như ngọn gió, có hướng đi riêng biệt,
Ta là khoảng trời, chẳng thể giữ mãi bên.
Dẫu yêu thương chan chứa như biển biếc,
Cũng chẳng nên là xiềng xích níu chân con.
Ta từng nghĩ con cần tay ta dẫn lối,
Nhưng cánh chim không bay trong chiếc lồng son.
Chỉ khi để con vươn mình theo ánh sáng,
Ta mới hiểu: yêu là lặng lẽ… nâng đỡ từ xa.
Hãy bay đi, con nhé, theo cách con muốn,
Ta sẽ đứng đây, là điểm tựa bình yên.
Trao yêu thương, chứ không trao ràng buộc,
Chỉ thắp sáng lên niềm tin trong tim con.
Dù con xa hay gần, dù con đi bao xa,
Tình yêu này vẫn luôn là nhà.
Ta học buông tay, ta học thấu hiểu
Không còn kiểm soát, không còn áp đặt
Một người bạn lớn, một ánh đèn xa
Soi cho con bước giữa ngã rẽ đời mình.
Con vấp ngã – đừng trách móc nữa
Hãy là bàn tay đỡ con đứng lên
Con muốn bay – đừng chặt cánh nhỏ
Mỗi đứa trẻ là một vì sao riêng!
Hãy bay đi, con nhé, theo cách con muốn,
Ta sẽ đứng đây, là điểm tựa bình yên.
Trao yêu thương, chứ không trao ràng buộc,
Chỉ thắp sáng lên niềm tin trong tim con.
Dù con xa hay gần, dù con đi bao xa,
Tình yêu này vẫn luôn là nhà.
Con cái không phải của ta…
Chúng đến qua ta… rồi sẽ đi trên đường của chính mình…
Nhưng nếu ta đủ yêu thương,
Con sẽ luôn nhớ – nơi gọi là nhà.
Nguồn: Kênh youtube "Thiền Âm Nhạc"