Nỗi trôi trong kiếp người, ta chỉ là sinh linh lẻ bóng
Chia ly hay tương ngộ, chẳng qua là duyên nghiệp trả vay
Chỉ một mình đến đây, rồi ngày sau môt mình nằm xuống
phong ba trong đoạn trường, chỉ mình ta nếm biết ta say
Bao nhân duyên đến đi, cuốn trôi theo tuổi xuân thì
Thế sự luôn đổi thay, còn nhân tình thì đầy bạc bẽo
Thôi thì học chữ buông, chấp niệm chi những lời hẹn hứa
Kiếp nhân sinh cõi mộng, ta chỉ là lữ khách qua đường …
Đoạn đường đời ta bước, chẳng có ai cùng ta mãi mãi
Ai đi ngang đời ta, cũng chỉ là 1 đoạn thôi mà
Là 1 nụ tầm xuân, hay là dây leo cây tầm gửi
Khi nhắm mắt lìa đời, rồi cũng trở về với cát bụi
Cuộc đời là mộng thôi, tỉnh thức đi rồi ta sẽ thấy
Tham sân si mê muội, kẻ phàm phu trần tục đoái hoài
Hãy tìm lại chính mình, giữa phù du vạn nẻo mê cung
Chân lý luôn ẩn tàng, trong từng hạt bụi cát hư không?